Chương 38: (Vô Đề)

Đánh giá: 3 / 1 lượt

"Binh!"

Lưng Địch Nhẫn Đông đập "rầm" vào dải phân cách.

Mấy thanh sắt ấy vốn dĩ dựng lên làm kiểng ngăn đường chứ nào có bắt vít xuống đất.

Địch Nhẫn Đông và dì Quách vừa được lôi về mất đà, kéo theo cả dãy rào đổ ập ra sau, thân thể nện xuống nền kim loại lạnh ngắt.

Cơn đau thấu xương ập tới, Địch Nhẫn Đông bặm môi, gượng dậy. Cô xốc dì Quách đang thất thần như người mất hồn lên lưng, nạt Tiểu Khâu đang hớt hải chạy tới: "Gom đồ đạc của dì Quách lại, trong đó có tấm hình chụp chung với con gái dì ấy."

Trong mắt Tiểu Khâu giờ độc mỗi hình bóng Địch Nhẫn Đông, tai điếc đặc trước mệnh lệnh, cứ nhào tới đòi xem thương tích.

Địch Nhẫn Đông gằn giọng: "Đi nhặt đồ."

Lời càng ngắn, sức nặng càng ngàn cân.

Tiểu Khâu khựng lại, cắn răng quay đầu đi lượm lặt.

Địch Nhẫn Đông luồn lách giữa dòng xe, cõng dì Quách vào lề đường.

Mấy tay cảnh sát chậm chân giờ mới ùa ra đỡ đần, theo sau là đôi vợ chồng luống tuổi, điệu bộ khúm núm, đích thị là cha mẹ nuôi của con gái dì Quách.

Dì Quách dựa người vào cô cảnh sát, mắt dại đi: "Sao nó nỡ không gặp tôi? Tôi là mẹ nó mà, tôi kiếm nó ròng rã tám năm trời, tám năm đó..."

"Tôi không tin!"

Dì Quách thét lên, xô ngã cô cảnh sát, toan lao ra giữa lộ lần nữa.

"Tôi phải đi tìm nó, tôi không tin nó không muốn gặp tôi! Là mấy người lật lọng, cấm cản nó!"

Cô cảnh sát đề phòng, nhanh tay lẹ mắt túm chặt lấy, quát lớn: "Bên đơn vị cho người đi đón rồi, sắp gặp được con dì đấy!"

Dì Quách như người điếc, điên cuồng chồm về phía trước, miệng lảm nhảm điệp khúc không tin.

Địch Nhẫn Đông đứng nhìn một chặp, tay giật phăng cái khăn len quấn cổ chìa cho Tiểu Khâu.

Tiểu Khâu chưng hửng: "Chị cứu người ta một mạng rồi còn chưa đủ sao!"

Địch Nhẫn Đông xoay sang, ánh mắt lẫn nét mặt phẳng lặng như tờ: "Cầm hay không?"

Tiểu Khâu bướng bỉnh lắc đầu.

Địch Nhẫn Đông vứt cái khăn xuống đất.

Cái khăn hôm nay Địch Nhẫn Đông quàng là do bác Lưu đan, màu đỏ chói lọi.

Ngày con gái dì Quách bị bắt cóc ngay tiệc thôi nôi cũng mặc bộ đồ đỏ rực. Màu ấy với dì Quách, lúc là tia hy vọng, khi lại là nhát dao đâm vào tim, tùy cảnh mà luận.

Tình thế trước mắt rành rành là vế sau, quàng khăn đỏ vào là hỏng.

Địch Nhẫn Đông sải bước nhanh về phía dì Quách.

Hồn vía dì Quách chưa kịp về xác, tay cào cấu lung tung vào mặt cô cảnh sát, móng tay cáu bẩn bấu vào da thịt, máu tươi rướm ra.

Anh cảnh sát bên cạnh thấy biến, rút còng số tám, tính trấn áp bằng vũ lực.

Địch Nhẫn Đông nhanh tay hơn một nhịp, tóm chặt cánh tay trái dì Quách, tay kia bóp vai, vận kình giật mạnh xuống dưới.

"Rắc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!