A Vượng ngó trái ngó phải, mặt đỏ lựng như gấc chín.
"Dạ, vậy chị đuổi tiếp đi ạ, em về nhà trước." A Vượng lí nhí như muỗi kêu.
Địch Nhẫn Đông: "Ừ."
A Vượng chào Kỷ Nghiễn Thanh", xong ôm túi chạy biến như ma đuổi.
Dưới ánh đèn vàng, bóng Địch Nhẫn Đông đổ dài, rướn theo Kỷ Nghiễn Thanh một đoạn lửng lơ.
Kỷ Nghiễn Thanh nhắc khéo: "Cô chủ, đang ngoài đường."
Địch Nhẫn Đông thu hồi ánh mắt đang dán theo A Vượng, nhìn sang Kỷ Nghiễn Thanh: "Biết rồi, mới mua mía nướng cho Lê Tịnh."
Kỷ Nghiễn Thanh: "Vậy chứ cô nói ma quỷ gì đấy?"
Địch Nhẫn Đông rất tỉnh: "Người trần ai nói tiếng ma."
Kỷ Nghiễn Thanh lẳng lặng nhếch mép.
Nói thật lòng, để cho cô chủ nói thêm vài câu rồi bắt nuốt ngược trở vào, chắc ức chế lắm?
Kỷ Nghiễn Thanh: "Được, vậy tôi chống mắt coi cô định đuổi kiểu gì."
Địch Nhẫn Đông: "Vốn liếng bằng không, tới đâu hay tới đó."
Kỷ Nghiễn Thanh: "???"
Qua loa lấy lệ, còn hứng thú gì?
Đang suy tính, mu bàn tay Kỷ Nghiễn Thanh nóng sực.
Túi mía nướng Địch Nhẫn Đông mua cho Lê Tịnh quệt ngang tay. Hệt như bao lần đưa đón trước, người kia tự nhiên cầm túi vải trong tay cô, bảo: "Về thôi."
Dứt lời, Địch Nhẫn Đông quay lưng rảo bước về phía lề đường.
Kỷ Nghiễn Thanh bấm nhẹ đầu ngón tay giữa mà Địch Nhẫn Đông vô tình móc phải lúc lấy túi, tay kia cách lớp áo khoác gõ nhẹ lên màn hình điện thoại, gọi giật lại: "Khoan."
Địch Nhẫn Đông dừng bước, xoay người. Khéo sao lại đứng ngay dưới cột đèn, cô thuận thế dựa nghiêng vào đó, người mềm nhũn như bún.
Trước khi ra cửa, Địch Nhẫn Đông bị Lê Tịnh ép uống mớ thuốc bác sĩ kê lúc xuất viện, giờ thuốc ngấm, đi tới đâu là muốn nằm vật tới đó.
Địch Nhẫn Đông dựa cột đèn như người không xương, mi mắt rũ xuống ngắm đôi chân Kỷ Nghiễn Thanh dẫm trên tuyết. Lúc chị đi chậm lại, dáng đi thường ngày cũng tựa như đang múa, nhẹ nhàng uyển chuyển, nhưng chẳng hề ẻo lả, mà là khí chất thanh tao đã ăn sâu vào máu.
Địch Nhẫn Đông l**m nhẹ vành môi, nhướng mắt lên. Kỷ Nghiễn Thanh đang nhìn cô, cô cũng nhìn lại, ánh mắt chẳng né chẳng tránh, thẳng thắn và đàng hoàng.
Kỷ Nghiễn Thanh bước tới tận nơi, đứng ở cự ly mà Địch Nhẫn Đông cần vươn tay là chạm tới. Gió thốc mớ tóc xõa tung, bay lòa xòa trước mắt Địch Nhẫn Đông.
Địch Nhẫn Đông chớp mắt theo phản xạ. Trong khoảnh khắc sáng tối giao thoa ngắn ngủi, trước mắt bỗng hiện ra một bàn tay. Kỷ Nghiễn Thanh đã tháo găng, ngón tay khô ráo ấm áp chọc nhẹ vào hàng mi cô, bảo: "Tuyết bay vào mắt kìa."
Biến thành chiếc móc câu mới.
Kỷ Nghiễn Thanh đặt lên đầu ngón tay, nhẹ nhàng v**t v* hàng mi Địch Nhẫn Đông.
Cảm giác nơi bờ mi mong manh đến độ khó mà nhận ra.
Địch Nhẫn Đông đứng yên, mắt rũ xuống, lẳng lặng đậu lại trong lòng bàn tay Kỷ Nghiễn Thanh
- đường tình duyên sâu hoắm, rõ nét, chạy thẳng tắp đến gốc ngón trỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!