Địch Nhẫn Đông ngỡ mình say lây bởi hơi rượu trên người Kỷ Nghiễn Thanh, đầu óc choáng váng trong chốc lát.
Đoạn, vai cô ghì chặt vào bức tường cửa nhà tắm. Hàng mi Kỷ Nghiễn Thanh nhắm nghiền dưới ánh đèn lạnh lẽo, hệt như nụ hôn hung bạo kia, chứa chất ngọn lửa giận thiêu mãi chẳng tàn. Bao nhiêu áy náy, dằn vặt, mâu thuẫn và chua xót tích tụ trong lòng bấy lâu, giờ khắc này tìm được lối thoát. Từng cú va chạm, quấn quýt như cướp đoạt, mang sức mạnh hoang dã, ngỡ muốn nghiền nát Địch Nhẫn Đông rồi nuốt chửng.
Sự xâm nhập nặng nề, dồn dập khiến Địch Nhẫn Đông ngạt thở. Nhưng cô chỉ há miệng đón nhận, tuyệt chẳng kháng cự nửa phần, cũng chẳng dám buông thả cho khát vọng đang trào dâng mãnh liệt.
Ấy là quả báo cô phải chịu vì đã trêu đùa Kỷ Nghiễn Thanh trước, nên lần này, Kỷ Nghiễn Thanh muốn làm gì thì lam.
Kỷ Nghiễn Thanh biết.
Hơi men vốn đã thổi bùng cơn giận, sự nhường nhịn của Địch Nhẫn Đông càng khiến cô hận đến nghiến răng.
Bàn tay trượt xuống chặn lấy hàm dưới Địch Nhẫn Đông, Kỷ Nghiễn Thanh hất ngược lên dứt khoát, đầy uy lực. Đầu lưỡi len lỏi sâu hoắm, răng nghiến ngấu nghiền ép.
Tiếng môi lưỡi giao chiến ướt át, nồng nàn ứa ra không ngớt từ nơi hai khuôn miệng dính chặt, vang vọng khắp lối huyền quan.
Bàn tay Kỷ Nghiễn Thanh lại lần xuống vài tấc, chẹn lấy mạch đập dưới cổ Địch Nhẫn Đông. Mạch đập thình thịch, dội mạnh vào ngón cái, khơi lên thứ k*ch th*ch lạ đời. Lý trí bị cảm giác ấy cướp ngôi, tay nắm sợi xích siết dần, quấn chặt từng vòng vào kẽ ngón cái và ngón giữa.
Sợi xích thu ngắn tựa gông cùm khóa chặt Địch Nhẫn Đông. Càng siết, dây thần kinh nguy hiểm trong cô càng chực chờ bung phá.
Ngặt nỗi, lý trí lại đè nghiến cô xuống, ra rả bên tai rằng đây là món nợ phải trả. Cô đành ngửa cổ, há miệng, buông xuôi chẳng chống cự nửa phần.
Đèn bão chao đảo khiến căn phòng như ngả nghiêng theo nhịp động. Tiếng "cót két" len lỏi giữa tiếng th* d*c. Hai tay bị trói ngoặt ra sau của Địch Nhẫn Đông dần bấu chặt lấy sợi xích lạnh ngắt.....
Hồi lâu, bóng đèn mới chịu nằm yên trong đêm.
Kỷ Nghiễn Thanh lùi nhẹ, mắt rủ xuống làn môi Địch Nhẫn Đông.
Ướt át, bóng loáng.
Nếu đèn bật sáng, chắc sẽ thấy một màu đỏ mọng căng tràn máu nóng.
Cơn giận bị men rượu khơi mào tạm lắng, Kỷ Nghiễn Thanh quay về thế của kẻ đi đòi nợ.
Tay đang giữ cổ nhấc lên, vỗ bồm bộp vào má cô kia: "Cô chủ, thở hổn hển thế, nụ hôn đầu đời à?"
Địch Nhẫn Đông nghiêng đầu sang một bên hòng điều hòa nhịp thở, nhưng nào có ích gì. Một lúc sau, cô quay lại nhìn Kỷ Nghiễn Thanh: "Không."
Kỷ Nghiễn Thanh nheo đôi mắt phủ sương mờ: "Hôn lần đầu với ai?"
Địch Nhẫn Đông nhắm mắt hai giây rồi mở trừng, nhìn Kỷ Nghiễn Thanh chằm chặp. Con ngươi sẫm màu mang nét công kích và xuyên thấu bẩm sinh.
Kỷ Nghiễn Thanh ghét cay ghét đắng cái kiểu dò xét ấy. Cô nới lỏng một vòng xích, cho Địch Nhẫn Đông cơ hội chỉnh dáng, rồi bất thình lình giật ngược lên trước khi người kia kịp cựa quậy, ép vai oằn ra sau, ngực ưỡn căng về phía trước.
Trong bóng tối nhập nhoạng, Kỷ Nghiễn Thanh nhếch mép, thong thả nới lỏng vòng xích từng vòng một, tay kia nắm chặt đầu dây, hững hờ giật nhẹ một cái:
"Nụ hôn ban nãy đủ gỡ nợ chưa?"
Hơi thở Địch Nhẫn Đông còn dồn dập, nghe thế thì mấp máy môi, một lúc sau mới thốt: "Chưa."
"Chưa?"
Kỷ Nghiễn Thanh cười khẩy, giật dây xích hệt như đang chăn cừu.
"Thở thì gấp, tim đập thì nhanh, tôi tính toán đâu có sai, này là trả gấp đôi thù lao mới ra nông nỗi ấy, sao dám kêu chưa đủ?"
Địch Nhẫn Đông liếc bàn tay Kỷ Nghiễn Thanh, giọng khản đặc: "Tình huống ngặt nghèo, hơi thở làm loạn nhịp tim, suy cho cùng cũng là một chuyện mà thôi."
"Thật không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!