Khóe môi Kỷ Nghiễn Thanh co giật không kiểm soát, đáy mắt màu đen cô đặc đang cuộn trào dữ dội. Cô mở môi, giận đến mức bật cười thành tiếng.
Dùng từ "hoang đường" để hình dung về cô chủ Tàng Đông thật không đủ. Địch Nhẫn Đông đúng như cô đã nghĩ, vừa điên vừa tàn độc. Với bản thân đã vậy, với người khác càng hơn thế.
Một mặt, không chút lộ liễu, Địch Nhẫn Đông phơi bày mọi điều tốt đẹp, dụ cô tiến lại gần, kéo cô vào bẫy. Một mặt khác, lại đứng trên lập trường của Chúa, châm chọc cô tại sao không thừa nhận, có phản cảm không, có ghen tuông không, sờ cổ hay sờ hàm dưới, xoay cô như chong chóng.
Thế mà cô cứ nhảy vào hết lần này đến lần khác.
Một bên thì hoài niệm về sự tử tế của Địch Nhẫn Đông, mong người ta được yên lành, trăn trở làm sao để bù đắp cho Địch Nhẫn Đông. Một bên thì mâu thuẫn giằng xé, tự thấy mình loạn thần, hận không thể b*p ch*t bản thân, rồi hèn nhát đến mức không dám nghĩ, không muốn nghĩ. Rồi lại có lúc, chỉ trong mười phút ngắn ngủi, đứng đến tê cứng chân tay trên cầu thang, run rẩy cả hai tay sau khi đưa Địch Nhẫn Đông vào viện và khi đứng trước giường bệnh, nhìn khuôn mặt gầy gò trắng bệch thì không kìm được rồi đưa tay chạm vào. Mặt khác, lại tự vấn mình vô ơn bội nghĩa, mắng số phận mình hèn mọn, nếm trải cảm giác dao cứa vào tim và tự hành hạ bằng cách hút thuốc liên tục.
Khoảng thời gian này, cô mâu thuẫn đến mức muốn xé mình ra thành nhiều mảnh.
Đến tận bây giờ, chân tướng được phơi bày, cú tát cô giáng xuống, ngoài giận dữ, sỉ nhục, lại có cả một khoảnh khắc nhẹ nhõm tột cùng, cô không phá hoại tình cảm của Địch Nhẫn Đông, không mắc nợ Địch Nhẫn Đông, không hủy hoại hoàn toàn việc "thích" đầu tiên của mình.
Ha.
Cô chưa kịp yêu thì cái não tình yêu đã phình to bằng nắm đấm.
Kỷ Nghiễn Thanh thấy mình cũng sắp phát điên rồi, tất cả do Địch Nhẫn Đông.
b*p ch*t Địch Nhẫn Đông để giải tỏa cơn hận sao?
Quá hời cho Địch Nhẫn Đông.
Hơn nữa, chuyện tình cảm sợ nhất là khoảnh khắc "bước ngoặt", sức mạnh của nó mãnh liệt không gì cản nổi, có thể biến một phần thành hai, rồi nhân đôi hai phần đó lên.
Hiện tại, nhìn Địch Nhẫn Đông, cô thấy ngay cả cái từ "l*m t*nh" thiếu giáo dưỡng kia cũng trở nên tươi mới, thoát tục lạ thường.
Kỷ Nghiễn Thanh lặng thinh, gió lạnh cuồng loạn quất vào mắt cô. Cô vẫn đứng ở bậc thang thấp hơn Địch Nhẫn Đông hai cấp. Bàn tay phải trắng lạnh nâng lên, vuốt ngược tóc từ trán ra sau gáy, rồi cười khẩy một tiếng ngắn ngủi, túm mạnh lấy cổ áo Địch Nhẫn Đông, kéo đến gần đến mức mũi chạm mũi, ấy nhìn thẳng vào đôi mắt hiếm khi ánh lên tia sáng của mình, dằn từng chữ từng chữ xuống: "Muốn l*m t*nh với tôi à?
Cô đủ trình không?"
Không khí trong cầu thang căng như dây đàn.
Lê Tịnh mới đặt đồ xong chạy lên, thì thấy cô chủ mình
- người đã đi qua vực sâu, vượt qua băng tuyết, vẫn mạnh mẽ kinh khủng (lược bỏ 500 từ miêu tả)
- lại đang bị chị Kỷ trông còn hung tợn hơn túm cổ áo kéo giật lại, cúi rạp người, không chút phản kháng.
Cái cảnh tượng này, cái không khí này...
Lê Tịnh tự nhận mình thấp bé nhẹ cân, không khiêng nổi mà cũng không đỡ nổi. Nếu xông lên can ngăn, chắc chắn thành bia đỡ đạn. Thế là cô thành thật xoa xoa cánh tay nổi da gà, rút lui.
Mới lùi được nửa bước, trên lầu vang lên một giọng nói: "Lên đây."
Giọng lạnh buốt đến mức khiến Lê Tịnh thẳng lưng ngay tức khắc, suýt nữa thốt lên "Dạ."
Lê Tịnh khóc thầm trong lòng, tự nhủ: Chị Kỹ có khác, chị mở lời sức ép đã khủng khiếp. Không biết cô chủ mình chịu đựng kiểu gì nữa.
Lê Tịnh chắp hai tay, vui mừng ra mặt trong nửa giây, rồi rề rà bám theo tay vịn cầu thang bước lên, liếc trộm Địch Nhẫn Đông.
Áo trước hằn rõ nếp nhăn, chứng tỏ chị Kỷ thẳng tay.
"???"
Sao trên mặt lại có vết tát sâu vậy?!
Lê Tịnh hét lớn: "Cô chủ, ai đánh chị! Ai nào! Chị nói đi, xem em có đánh nát mặt nó không!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!