Chương 34: (Vô Đề)

Đánh giá: 3 / 1 lượt

Địch Nhẫn Đông sử dụng câu hỏi, nhưng giọng điệu lại chắc nịch, như thể đã chộp được sự thật trong lòng Kỷ Nghiễn Thanh. Song, kết luận ấy lại là một đòn đánh úp vào Kỷ Nghiễn Thanh

- người đang mất phương hướng.

Đòn giáng quá mạnh khiến cô cảm thấy đầu óc chấn động. Cơn đau dữ dội kéo theo sự giận dữ và rồi cái cảm giác "ù tai" thoáng qua khi cô hỏi "cô yêu người ta đến mức nào" lại bùng lên, không thể kiểm soát.

Kỷ Nghiễn Thanh dán mắt vào người đang đứng trên bậc thang. Cực điểm mơ hồ mà cô cố tình không nghĩ đến, giờ đây tan biến dần như sương mù gặp nắng.

Cô lẽ ra phải hiểu từ lâu rồi...

Cô thích Địch Nhẫn Đông.

Vì thích, cô mới ghen tị với sự thân thiết của Lê Tịnh, mới khao khát những gì A Vượng có và mới dấn thân vào đêm say đó.

Bao nhiêu năm, hiếm có ai bảo bọc cô tận tâm, trao hết sự tử tế.

Cô từng phản kháng, hơn thế nữa đánh trả. Nhưng Địch Nhẫn Đông quá đỗi tử tế, khiến người ta mất hết cảnh giác. Tiềm thức cô hướng về Địch Nhẫn Đông, nhưng thiếu thốn kinh nghiệm yêu đương, không thể gọi tên cảm xúc. Lại thêm Tân Minh Huyên ngăn lối, cô không tiến tới được, không thể đào sâu suy nghĩ, đến khi một câu nói của Địch Nhẫn Đông khai mở mọi thứ.

Ghen tuông.

Đúng rồi. Nếu cô đơn thuần tham lam sự tốt bụng dưới danh nghĩa bạn bè, từ Địch Nhẫn Đông từ phải sử dụng là đố kỵ, ngưỡng mộ, chứ không phải ghen tuông.

Cô thích người ta rồi.

Tiếc thay, người cô thích lại có một người khác trong tim.

Vì người đó, Địch Nhẫn Đông liều mạng mới có thể đứng được ở đây.

Nhận ra mọi chuyện, những cảm xúc cay đắng, đau đớn, hỗn loạn từng dày vò Kỷ Nghiễn Thanh giờ đây trào dâng, muốn nhấn chìm cô.

Cô không muốn để mình thua cuộc.

Tối qua, câu "có giỏi, chị đừng bao giờ thừa nhận" của Địch Nhẫn Đông đã tước đoạt niềm kiêu hãnh của cô. Cô tuyệt đối không thể thua thêm cả đạo lý làm người. Đó là việc thích đến người yêu của bạn, dẫu người đó tốt với cô đến mấy.

Kỷ Nghiễn Thanh khoanh tay, ngước cằm, giọng lạnh lùng, dứt khoát: "Địch Nhẫn Đông, cô không nhớ tôi nói gì à?"

Đôi mắt nhìn xuống của Địch Nhẫn Đông lóe lên một tia sáng vui sướng rất tinh tế: "Gì cơ?"

Kỷ Nghiễn Thanh bước lên một bậc. Dù nhìn Địch Nhẫn Đông từ dưới lên, sự ngạo nghễ của cô vẫn không suy suyển: "Quên thật rồi. Tôi nhắc lại lần cuối. Tôi đồng tính, nhưng không phải ai đàn bà thì tôi cũng ngủ."

Kỷ Nghiễn Thanh ngẩng đầu, ánh đèn chói chang trên trần khiến mắt cô đau nhói.

Không sao cả, chịu đựng đau đớn là thứ cô thành thạo nhất trên đời này.

Thế là, tiếng cười khẩy thường thấy vang lên giữa cầu thang, rồi bị cắt ngang bởi tiếng chân người hối hả từ dưới vọng lên.

Người đến thấy Địch Nhẫn Đông thì sững sờ, vội vàng đỡ: "Chị nghe hết rồi. Về phòng nghỉ ngơi đi, Minh Huyên có chị đây."

Mặt Địch Nhẫn Đông tái nhợt. Ánh mắt sâu hun hút sau khi tia vui sướng vụt tắt dõi theo bóng Kỷ Nghiễn Thanh kiêu hãnh lướt qua mình.

Một lúc lâu sau, tiếng bước chân Kỷ Nghiễn Thanh khuất hẳn trên tầng. Lời tuyên bố của vẫn còn đọng lại trong không gian.

Địch Nhẫn Đông siết chặt tay vào lan can, nói với người đến: "Em ổn."

Là chị Nhậm chủ tiệm tạp hóa.

Vì Địch Nhẫn Đông từng dẫn Tân Minh Huyên đến tiệm chị Nhậm mua đồ, nên chị biết. Sau đó, vô tình nghe chuyện của Địch Nhẫn Đông, chị vừa thương cảm vừa nể phục, thường xuyên mua đồ tốt cho mỗi khi đi lấy hàng.

Xong hai người thân thiết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!