Kỷ Nghiễn Thanh không nhận ra sự khó chịu ở tim mình, cô đứng yên như trời trồng.
Giữa trưa, mười hai giờ mười phút, tầng một đông kín người. Lê Tịnh thấy Địch Nhẫn Đông bình an trở về, tinh thần đã hồi phục, thế là cùng Tiểu Đinh chạy ngược chạy xuôi.
Lê Tịnh mới đổ đầy nước cho khách, vừa lùi lại thì vô tình va phải người, cô vội vàng cúi gập người xin lỗi, nói "Xin lỗi" đến hai lần. Ngẩng đầu lên thấy là Kỷ Nghiễn Thanh, ngây người nói: "Chị Kỷ, sao thế ạ?"
Kỷ Nghiễn Thanh bừng tỉnh, nhận ra mình vẫn còn đứng cạnh lò sưởi. Cái mã tứ chi của cô lại cứng ngắc, tê dại như gỗ rồi? Đầu cô trống rỗng, mắt nhìn vào khoảng không vô nghĩa nào đó. Cảm giác ấy khiến cô bực mình vô cớ, lửa giận bốc lên hừng hực.
Kỷ Nghiễn Thanh hít sâu, nhường đường cho Lê Tịnh. Ngay giây sau, sắc mặt cô cực kỳ khó coi.
Cô nghiến chặt răng. Cô có thể giữ một tư thế hai ba tiếng không hề biến dạng, vậy mà mới có mười phút đứng chơi thôi đấy! Mười phút! Ai ngờ tay chân cô lại đã cứng đờ, tê dại đến nhức mỏi? Thật lố bịch.
Lê Tịnh sợ hãi rụt cổ lại, nhẹ nhàng hỏi: "Chị Kỷ, chị ổn không ạ?"
Kỷ Nghiễn Thanh chậm rãi cong môi, cười một nụ cười mà ngoài mặt thì dịu dàng, nhưng hàm ý lại đá xoáy: "Chị thì ăn nhằm gì? Chị khỏe. Nhưng Địch Nhẫn Đông ấy, không chỉ là sống dở chết dở đâu. Chậm nữa là đưa cái mạng cho tuyết luôn rồi."
Lê Tịnh thấy lời Kỷ Nghiễn Thanh nói khá gắt, nhưng cô đồng tình, gật đầu lia lịa: "Chứ sao nữa!"
Kỷ Nghiễn Thanh: "..."
Lê Tịnh và Địch Nhẫn Đông thực sự như chị em ruột không?
Hiển nhiên là không.
Kỷ Nghiễn Thanh cất bước muốn đi.
Lê Tịnh nói: "Chị Kỷ, chị chưa ăn cơm đâu!"
Tiểu Đinh đi ngang qua, cũng thêm vào: "Chị Kỷ, chị chưa ăn sáng, chị không ăn trưa nữa thì lấy sức đâu ra mà dạy A Vượng."
Kỷ Nghiễn Thanh nhớ ra A Vượng, tim nghẹn lại. Cảm giác như ngọn lửa đang cấu xé thì bị tường đá chặn lại, phát tiết không thành khiến cô bực bội như cả ngàn cây kim đâm. Mặt thì đẹp nhưng lạnh băng, nói: "Mấy món cũ thôi."
Lê Tịnh vội vàng gật đầu: "Được! Tiểu Đinh, tìm chỗ cho chị Kỷ ngồi!"
Tiểu Đinh dạ, tìm cho Kỷ Nghiễn Thanh một chỗ, rót nước nóng xong thì đi lo việc của mình.
Kỷ Nghiễn Thanh ngồi một mình gần cửa sổ, ngẩng đầu lên là thấy ngay cầu thang. Tiểu Khâu chạy lên chạy xuống hai lượt: một lần vào bếp lấy đồ ăn cho Địch Nhẫn Đông, lần khác ra ngoài khoảng hai mươi phút rồi về, tay nắm một túi thuốc.
Kỷ Nghiễn Thanh cầm chặt đũa, thấy Lê Tịnh vọt đến hỏi: "Bà ấy bị nặng lắm à?? Uống thuốc luôn??"
"Không phải thuốc." Tiểu Khâu giơ túi lên, cho Lê Tịnh, người cứ chồm chồm nhìn vào tay cô, thấy rõ: "Kiệt sức quá rồi, em đi mua mấy gói đường glucose ngoài tiệm thuốc."
"Thế này ăn thua gì?"
"Địch Nhẫn Đông bảo mua, chị biết chừng mực."
Lê Tịnh trợn mắt: "Gì mà chừng mực với gì mà biết tính toán chứ, nghe phát mệt! Đừng có lải nhải mấy từ đó với chị!"
Nói xong, Lê Tịnh nhíu mày, không yên tâm hỏi Tiểu Khâu: "Giờ sao rồi?"
Tiểu Khâu mím chặt môi, siết chặt túi thuốc trong tay.
Khoảnh khắc đó, Kỷ Nghiễn Thanh, người cầm đũa mà chưa nuốt được miếng nào, bỗng cảm thấy có ánh mắt sắc lẻm, u ám, đầy oán giận đang đổ dồn lên người mình.
Kỷ Nghiễn Thanh ngẩng đầu.
Tiểu Khâu nhìn Lê Tịnh nói: "Chưa đền mạng, chưa sứt mẻ thì tạm coi là ổn."
Tiểu Khâu nói xong thì bỏ đi, để lại Lê Tịnh ngây ra một lúc mới nhớ ra, đuổi theo: "Gì mà tạm coi là ổn? Thế có bị gì không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!