Kỷ Nghiễn Thanh rời khỏi tiệm net, mãi bước trên đường. Lưng cô vẫn thẳng tắp, cằm khẽ nhếch giữ sự kiêu hãnh. Mắt cô chỉ còn lại nét bạc tình bạc nghĩa sau khi hồng triều rút hết. Bề ngoài bình tĩnh, mà ruột gan mơ hồ. Chẳng ai biết trái tim cô đang quặn thắt, xoắn xuýt ra sao, càng không ai biết suy nghĩ cô hiện tại kinh hoàng rối bời đến mức nào. Cô bình thản, bước đi trong vô định, đi đến trung tâm huấn luyện thì ghé vào chờ A Vượng.
A Vượng đến, cô đưa tay vào túi lấy điện thoại, nhưng lại sờ thấy khoảng không.
Khoảnh khắc định hình kéo lý trí Kỷ Nghiễn Thanh trở lại. Cô nhớ về Địch Nhẫn Đông và bàn tay Địch Nhẫn Đông va vào bàn. Bàn cứng thế, mà cô lại mạnh tay...
Kỷ Nghiễn Thanh lặng người. Lòng day dứt trào dâng như sóng, gần như đè bẹp lưng cô. May thay, những ký ức đã ăn sâu vào cơ thịt, đến chết cũng không quên, vẫn cố sức chống đỡ dáng vóc thanh nhã, đoan trang của cô.
Kỷ Nghiễn Thanh thật sự càng lúc càng khó hiểu hành vi của mình.
Miệng nói muốn làm bạn với Địch Nhẫn Đông, người bạn duy nhất, nhưng kết quả thì sao?
Hễ có tâm trạng xấu, là cô trút hết lên Địch Nhẫn Đông.
Địch Nhẫn Đông không phải túi cát, cớ gì chịu khổ, chịu đựng việc cô tệ hại?
Địch Nhẫn Đông có giận không?
Kỷ Nghiễn Thanh không thể nghĩ thêm nữa. Dáng vóc đoan trang cô cố gắng duy trì xuất hiện vết nứt. Cô bấu chặt lòng bàn tay, bước nhanh về phía trước hai bước, rồi dừng lại giữa chừng.
Cô tệ bạc đến thế, đánh người, lại còn bỏ mặc người ta. Giờ quay lại tìm, liệu có giải thích rõ được không?
Cô chưa chuẩn bị để thổ lộ cùng ai về quá khứ tăm tối, ngột ngạt ấy.
Cô sĩ diện quá.
Ha.
Kỷ Nghiễn Thanh cười, cười một cách mỉa mai.
Chưa kịp dứt, bỗng có người đẩy cánh cửa gần đó. A Vượng nén mừng rỡ vào lòng, nói với người bước vào: "Chị, chị đến rồi!"
Địch Nhẫn Đông: "Ừ."
Giọng cô bình thường, bước chân không nặng, không vội, thẳng thắn tiến vào.
Kỷ Nghiễn Thanh thấy, Địch Nhẫn Đông đang đi thẳng về phía mình.
Kỷ Nghiễn Thanh lùi lại, nhưng không thể nhúc nhích thêm.
Địch Nhẫn Đông như đã hẹn, bước đến trước mặt cô, như chưa có chuyện gì xảy ra, đưa điện thoại ra nói: "Xong video rồi. Vì không nói để vào đâu, tôi mới tạo một thư mục mới, đặt bằng tên chị."
Địch Nhẫn Đông nói bình thản, dửng dưng, như hoàn toàn không để ý chuyện ở tiệm net. Nhưng Kỷ Nghiễn Thanh thấy hoảng hốt.
Không quan tâm đến một người, tất nhiên sẽ không bận lòng đến những chuyện liên quan đến người đó...
Môi Kỷ Nghiễn Thanh run nhẹ, lồng ngực lạnh buốt.
"A Vượng."
Địch Nhẫn Đông gọi A Vượng lại, đưa cô bé chiếc điện thoại chưa được Kỷ Nghiễn Thanh nhận và dây cáp, sau đó nói với Kỷ Nghiễn Thanh: "Đi trước, tối đón chị."
Dứt lời, Địch Nhẫn Đông quay lưng đi, khuôn mặt lướt qua mắt Kỷ Nghiễn Thanh, từng chút, từng chút một.
Tựa như cảnh phim cố ý quay chậm, để lời từ biệt khắc sâu hơn.
Máu trên mặt Kỷ Nghiễn Thanh nhạt dần. Việc đó khiến thân hình cô, cần cổ thanh mảnh trông cao ngạo, cô đơn và lẻ loi.
A Vượng thất thanh: "Cô Kỷ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!