Kỷ Nghiễn Thanh siết nhẹ chuột máy tính, thấy hàng mi rủ xuống của Địch Nhẫn Đông đang ướt đẫm.
Hơi thở Kỷ Nghiễn Thanh chùng hẳn. Cô nghiến chặt mày, thoáng do dự rồi vươn tay tháo tai nghe bên trái của Địch Nhẫn Đông.
Đôi mắt Địch Nhẫn Đông đang nhắm nghiền rung lên, nhưng không mở.
Kỷ Nghiễn Thanh: "Ổn không?"
Địch Nhẫn Đông: "Mắc gì không ổn?"
Kỷ Nghiễn Thanh nhìn thẳng vào hàng mi lấp loáng nước của Địch Nhẫn Đông: "Mắt kìa."
Địch Nhẫn Đông ngập ngừng. "Không," cô đáp. Rồi cô chủ động giật tai nghe từ tay Kỷ Nghiễn Thanh, kéo xuống vắt ngang cổ.
Kỷ Nghiễn Thanh nhíu mày nhìn Địch Nhẫn Đông, định hỏi cho ra lẽ, nhưng lời cô lại bị chặn đứng: "Màn hình chói."
Kỷ Nghiễn Thanh sững người, đồng tử màu nhạt lộ kinh ngạc.
Cô chỉ nghe Lê Tịnh nói về việc mắt Địch Nhẫn Đông kém, chưa từng nghĩ nó lại tệ đến mức này, vì mới mở máy, chọn bài hát...
Sắc mặt Kỷ Nghiễn Thanh dần trở nên nghiêm trọng. Cô trầm giọng, chìm vào im lặng, rồi lên tiếng: "Khám lại chưa?"
Địch Nhẫn Đông: "Vô ích."
Kỷ Nghiễn Thanh mặc kệ sự qua loa muốn kết thúc vấn đề của Địch Nhẫn Đông, cô hỏi: "Khám ở đâu?"
Địch Nhẫn Đông im lặng khoảng hai giây, rồi mở mắt. Tia máu giăng mắc dày đặc, ánh nước phản chiếu ánh sáng huỳnh quang.
Chứng kiến cảnh ấy, tim Kỷ Nghiễn Thanh như bị va đập mạnh. Giữa mối xao động bất ngờ, mắt cô hoàn toàn chìm vào bóng tối: "Địch Nhẫn Đông, cô rõ môi trường này hơn ai hết. Cô cứ như vậy hoài thì sẽ mù đấy."
Giọng Kỷ Nghiễn Thanh căng như dây đàn, khô khốc, mang theo cơn giận dữ khó nhận thấy.
Địch Nhẫn Đông không ngờ Kỷ Nghiễn Thanh phản ứng dữ dội đến thế, môi cô mấp máy. Câu nói "
"Không vừa mắt người ta thì thôi, biết làm gì bây giờ?" đang luẩn quẩn trong đầu bị khuất phục, an phận nằm im.
Từng lời của Kỷ Nghiễn Thanh, thần thái của chị, chẳng khác gì dao cạo thẳng qua tim Địch Nhẫn Đông, câm lặng mà sắc lạnh vô cùng.
Cô biết mình làm thì mình chịu, vì tham lam nên Kỷ Nghiễn Thanh quên đi sau men say. Vì lời chủ tiệm net không k*ch th*ch được phản ứng của chị, nên cô lại hóa điên. Là cô, cô sử dụng lời nói để thăm dò, lấy dao đâm mình ngay trước mặt Kỷ Nghiễn Thanh.
Ôm ấp, hôn hít, lại còn với một người cùng giới.
Chẳng có gì sai cả.
Đời này, cô muốn ở bên người cùng giới ấy.
Nhưng người kia lại đùa giỡn, vui chơi, không bận tâm muốn ở bên ai.
Có chơi thì có chịu, cô thăm dò chị, cô đáng nhận kết quả đó. Song tim đau vì dao cứa qua là đau thật. Có lẽ thấy cô khó chịu, nên màn hình muốn giúp cô, mới bật lên là bật đúng độ sáng cao nhất.
Cô thuận theo, tuy nhiên, cô không ngờ cô bị Kỷ Nghiễn Thanh phát hiện.
Kỷ Nghiễn Thanh giận rồi.
Giờ thì cô thấy dễ chịu hơn.
Cô càng ngày càng thấy mình điên, càng ngày cô càng thấy mình sắp mất kiểm soát.....
Địch Nhẫn Đông nhìn chằm chằm vào màn hình sáng chói, bình thản đón nhận sự thay đổi: "Không phải không quan tâm, năm nào cũng đi viện khám."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!