Chương 27: (Vô Đề)

Đánh giá: 3 / 1 lượt

Địch Nhẫn Đông cúi đầu nhìn, lặng im vài giây, đưa ngón tay áp vào, từ từ gạt môi Kỷ Nghiễn Thanh ra. Giữa chừng, cô dừng lại.

Địch Nhẫn Đông liếc nhìn chai rượu dưới chân, tiện tay nhặt lên vặn nắp, ngửa đầu, rót thẳng một ngụm vào miệng.

Địch Nhẫn Đông không nuốt rượu. Cô vòng tay đang đỡ Kỷ Nghiễn Thanh lại, đỡ chị nghiêng về phía cổ mình. Sau đó, cô xoay người, nhổ một ít rượu còn lạnh và trong vào đầu ngón tay, lau nhẹ, rồi ngậm ngón tay đó vào miệng mình.

Địch Nhẫn Đông còn nhiều rượu trong miệng. Khoảnh khắc cô há môi, rượu tràn ra từ khóe miệng, tạo thành một vệt uốn lượn dọc theo quai hàm thanh tú, sắc nét và đường cổ.

Cô kệ vệt rượu, cẩn thận nhúng ướt ngón tay vừa làm sạch trong miệng.

Chỉ khi ngón tay thấm đẫm, người trong vòng tay cô mới say lâu hơn một chút.

Địch Nhẫn Đông áp ngón tay ẩm ướt vào môi Kỷ Nghiễn Thanh. Thần kinh đầu ngón tay tê dại, cảm giác chạm không rõ bằng môi. Kỷ Nghiễn Thanh, sau cú mím vừa rồi cũng lười biếng không muốn nhúc nhích nữa. Địch Nhẫn Đông áp vào môi, buộc môi Kỷ Nghiễn Thanh mở ra, từng tấc, từng tấc, xoa lên môi.

Hơi rượu nồng đậm từ Kỷ Nghiễn Thanh thôi thúc động tác của cô, chậm rãi mà nặng nề.

Chậm khiến cô nội liễm kiềm chế, nhưng nặng nề lại buông thả không kiêng nể.

Mâu thuẫn mãnh liệt trong động tác và sóng dữ tối đen cuồn cuộn trong mắt Địch Nhẫn Đông hòa quyện vào nhau, toát ra sức mê hoặc khiến vạn vật chìm đắm.

Đáng tiếc, Kỷ Nghiễn Thanh nhắm mắt.

Lý trí Địch Nhẫn Đông còn sót lại bắt đầu tận tâm nhắc nhở: tiến sâu hơn là thừa nước đục thả câu.

Cô lắng nghe, từng chút rút khỏi bóng tối sâu thẳm trong mắt, làm dịu sóng dữ, thả nhẹ động tác. Trước khi rút đi hoàn toàn, người say ngủ bất chợt như khát nước, thè lưỡi l**m nhẹ đầu ngón tay ướt đẫm của cô. Mềm mại trơn ướt, kèm theo tiếng rên nhè nhẹ không hẳn khó chịu, cũng không hoàn toàn chấp nhận.

Địch Nhẫn Đông từng nghe âm thanh đó.

Giống tiếng chị phát ra trong cổ họng, khi bàn tay trong giấc mộng đêm ấy đẩy sâu hơn.

Âm thanh đó khác sự im lặng trong phòng vệ sinh. Cô không kiểm soát được giấc mơ, không kiểm soát được giọng mình. Tiếng ấy chồng lên tiếng Kỷ Nghiễn Thanh vừa rồi. Cô khựng lại, màu đỏ vô hình trên cổ bỗng hóa thành huyết khí nóng rực.

Sớm hôm sau tỉnh dậy, đầu Kỷ Nghiễn Thanh vừa choáng vừa đau, nặng đến mức muốn tháo ra.

Đang lúc chưa tìm được công cụ tiện tay, cửa bỗng vang lên tiếng động.

"Cốc, cốc, cốc."

Kỷ Nghiễn Thanh cảnh giác ngẩng đầu: "Ai đấy?"

"Chủ." Giọng Địch Nhẫn Đông vang lên ngoài cửa.

Kỷ Nghiễn Thanh sững sờ, đầu óc bỗng trống rỗng, không nghĩ ra lý do Địch Nhẫn Đông tìm mình sớm như thế.

Trước đây, họ không có gì cần trao đổi trước cửa phòng. Gần đây, họ cũng chỉ nói vài câu vu vơ về đêm dài sắp tới khi lên lầu: nghỉ sớm, mai gặp, mai có ăn sáng không...

Ngày mai, tối qua.

Kỷ Nghiễn Thanh nhớ lại một ít.

Tối qua cô đến quán ăn chợ phiên mừng sinh nhật Địch Nhẫn Đông.

Địch Nhẫn Đông ăn rau, cô uống rượu, sau đó...

Sau đó hình như cô ra lệnh cho Địch Nhẫn Đông mua rượu mang về nhà???

...

Nó đang nằm trên cái bàn đối diện giường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!