Ánh mắt Địch Nhẫn Đông đen kịt, thẳng tuột, như cơn gió lạnh lẽo, hoang dại trên bờ vực thẳm, không che đậy. Bàn tay Địch Nhẫn Đông đặt trên đầu gối lay động, muốn nhấc lên để đỡ bờ vai đang run rẩy.
Thế nhưng, nhìn thấy dầu thuốc trong tay, nhìn Kỷ Nghiễn Thanh đang cố giữ cổ họng, không muốn bất kỳ ai nghe thấy một âm thanh nào, bàn tay Địch Nhẫn Đông cuối cùng siết chặt thành quyền, buông thõng bên đầu gối, bất động.
Thời gian âm thầm trôi qua trong sự tĩnh lặng.
Không biết bao lâu, Kỷ Nghiễn Thanh buông Địch Nhẫn Đông ra, kéo tay áo Địch Nhẫn Đông xuống thật thẳng thớm. Kỷ Nghiễn Thanh bình thản rút chân về, đứng dậy nói: "Đi thôi."
Bóng lưng Kỷ Nghiễn Thanh vẫn thẳng tắp, kiêu hãnh. Bước chân ổn định, đều đặn, như không có chuyện gì xảy ra. Chỉ có cái đầu không ngẩng, ánh mắt không nhìn Địch Nhẫn Đông là đang nói lên: Kỷ Nghiễn Thanh thực sự sụp đổ cảm xúc.
Địch Nhẫn Đông chưa biết nguyên nhân, cũng không biết cách giải quyết. Địch Nhẫn Đông liếc tay áo đã được kéo xuống gọn gàng, rồi cúi xuống nhặt chai dầu thuốc trên sàn.
Lòng bàn tay Địch Nhẫn Đông mở ra, cô mới thấy rõ cảm giác đau nhói. Địch Nhẫn Đông nhìn xuống, lòng bàn tay bị bầm đỏ một mảng, gần như rách da chảy máu.....
Địch Nhẫn Đông rửa tay, đứng ở cửa lớp học chờ Kỷ Nghiễn Thanh thay quần áo.
Một lát sau, Kỷ Nghiễn Thanh bước ra. Địch Nhẫn Đông như thường lệ đón cái túi Kỷ Nghiễn Thanh đưa, bước đi song song cùng Kỷ Nghiễn Thanh.
Hai người không thảo luận về mọi chuyện xảy ra trong lớp. Nhưng chuyện cần tồn tại vẫn ở đó, việc cần biến chất cũng âm thầm rời xa mục đích ban đầu họ đặt ra. Song, có người vì bất lực chống cự nên buộc phải chấp nhận sự giằng xé đến từ thay đổi, còn người thì chưa có ý thức để tìm hiểu sâu hơn.
Bên ngoài, tuyết trắng xóa tràn ngập đất trời.
Địch Nhẫn Đông ngồi trên mô tô, đạp cần khởi động. Chiếc xe nổ máy ngay lần đầu. Cô vào số, chống chân, rồi chuyển lấy mũ bảo hiểm.
Tay Địch Nhẫn Đông vừa chạm mũ, Kỷ Nghiễn Thanh đứng bên đường cất tiếng: "Địch Nhẫn Đông, cô vỗ đầu tôi à?"
Giọng điệu bình thường, nhưng Kỷ Nghiễn Thanh hơi nhếch mày, mang theo ý khiêu khích.
Cảm xúc của Kỷ Nghiễn Thanh đã hồi phục. Từ lớp học cho đến đây, mất chưa đầy hai mươi phút.
Lý trí Địch Nhẫn Đông rạn nứt, không cách nào chữa lành. Địch Nhẫn Đông quay đầu nhìn Kỷ Nghiễn Thanh, chỉ nhớ hình ảnh chị sụp đổ trong nhẫn nhịn, nó khắc sâu vào tim.
"Có à?" Địch Nhẫn Đông đáp.
Kỷ Nghiễn Thanh không trả lời, hỏi ngược: "Tay trái hay tay phải?"
"Tay phải, đi qua bên phải tôi."
Ánh mắt Kỷ Nghiễn Thanh chuyển sang tay phải Địch Nhẫn Đông. Địch Nhẫn Đông chưa kịp đeo găng. Cổ tay cô đặt lên tay lái mô tô, lòng bàn tay và ngón tay rủ xuống. Trên mu bàn tay gân guốc động vài cánh tuyết, hòa vào làn da trắng.
Kỷ Nghiễn Thanh nhìn, vô thức tái hiện lại cảm giác bàn tay vỗ lên đầu mình. Rất nhẹ. Hình như còn xoa xoa.
Kỷ Nghiễn Thanh ngẩn người. Sự khiêu khích trong mắt cô nhạt dần. Kỷ Nghiễn Thanh nắm chặt bàn tay phải đang buông thõng.
Địch Nhẫn Đông nhận thấy sự thay đổi của Kỷ Nghiễn Thanh, ánh mắt lướt nhanh qua bàn tay đó.
Trong khoảnh khắc, bàn tay Địch Nhẫn Đông đặt trên tay lái cũng muốn nắm lại. Địch Nhẫn Đông rút tay về, cổ tay cọ vào tay lái, cho tay vào túi, nói: "Vỗ đầu thì sao?"
Kỷ Nghiễn Thanh giật mình, buông tay như hoàn hồn: "Thì sao?"
Địch Nhẫn Đông im lặng.
Kỷ Nghiễn Thanh tiến lên một bước, giơ tay, chậm rãi kéo găng tay lên: "Đưa tay ra."
Địch Nhẫn Đông mấp máy môi, không nói gì.
Một lúc sau, Địch Nhẫn Đông đưa tay trái gần Kỷ Nghiễn Thanh hơn, ra.
"Chát" vang lên trong gió tuyết. Lòng bàn tay Địch Nhẫn Đông tê dại. Kỷ Nghiễn Thanh, người mới giáng một cái tát mạnh, lại mỉm cười móc môi, cúi đầu nhìn Địch Nhẫn Đông và nói: "Cô chủ, trước mặt chị thì chú ý chừng mực."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!