Chương 24: (Vô Đề)

Đánh giá: 3 / 1 lượt

"Cô chủ vạn năng, cô giúp tôi tìm chỗ tập nhé?"

Khi vừa thốt ra, Kỷ Nghiễn Thanh cũng không hiểu tại sao cô lại nói như vậy. Theo sự hiểu biết của cô về Địch Nhẫn Đông suốt thời gian này, việc tìm địa điểm dĩ nhiên là việc của người ta, chẳng cần ai phải nhắc nhở. Song, cô chỉ nhớ rằng, trước khi mở lời, trong đầu chạy qua câu mà mình nói với Lê Tịnh bên lò: "Em may lắm đấy."

... Hình như cô đang ghen tị.

Muộn màng nhận ra, Kỷ Nghiễn Thanh khẽ nhíu mày, bỗng dưng thấy đâu đó có chút bực dọc. Cô không để lộ cảm xúc, thu xếp lại, rồi bổ sung: "Cô chủ, tại sao cô lại quen biết nhiều người đến thế, mà họ còn sẵn lòng giúp đỡ cô?"

Tương tự Lê Tịnh từng nói với dì Quách. Đến nay Kỷ Nghiễn Thanh mới thấu hiểu. Cô tạm thời chưa biết Địch Nhẫn Đông đã đi qua những đâu, nhưng chuyện "không có người không quen" thì cô tận mắt chứng kiến. Cô cũng vô tình nắm bắt được thần thái giỏi mà không kiêu toát ra từ Địch Nhẫn Đông.

Dáng điệu Địch Nhẫn Đông không một gợn sống trước mọi sự việc thật sự rất quyến rũ.

Kỷ Nghiễn Thanh dõi theo người đang co chân tựa vào cửa sổ.

Lê Tịnh nghe, chớp chớp mắt, nghiêng người qua nói: "Cô chủ, thật ra em cũng muốn biết tại sao chị lại quen biết nhiều người đến thế, miệng lưỡi chị đâu có duyên cho lắm."

Lê Tịnh nói xong, Tiểu Đinh bên cạnh kéo nhẹ ống tay áo. Cô nàng giật tay ra, kệ.

Tiểu Đinh lo lắng nhìn Địch Nhẫn Đông, tuy nhiên chỉ thấy cô chủ bình thản kéo nhẹ khăn quàng cổ lên, nói: "Không biết à?"

Lê Tịnh nhìn Kỷ Nghiễn Thanh: "Biết gì?"

Địch Nhẫn Đông cong ngón trỏ về phía A Vượng, rồi cuộn ngón trỏ lại mở ngón cái chỉ ra sau lưng, ý kêu cô bé vào trong quán, rồi mới nhìn về phía Kỷ Nghiễn Thanh vẫn đang chăm chú nhìn mình: "Vì là người đẹp lòng thiện."

Dứt lời, Địch Nhẫn Đông đứng thẳng người bước vào trong. Lê Tịnh nhìn cô chủ hai giây, há miệng: "Hi hi hi hi"

"Hi" xong, thấy Kỷ Nghiễn Thanh đang nhìn mình, Lê Tịnh vội vàng lau miệng, ưỡn thẳng lưng, làm ra chiều thâm trầm rồi bước vào.

Kỷ Nghiễn Thanh đứng yên không động đậy.

Địch Nhẫn Đông tưởng cô là con nít à?

Tiểu Đinh sợ chết khiếp, một hai kéo Lê Tịnh đi, như sợ Lê Tịnh sẽ hỏi ra chuyện gì động trời.

Hình như cô chủ có câu chuyện của của mình.

Kỷ Nghiễn Thanh lướt môi, ngước nhìn Địch Nhẫn Đông đang đứng bên quầy nói chuyện với mẹ A Vượng.

Ngay từ đầu, Địch Nhẫn Đông đã sử dụng làn da trắng trẻo lạc lõng với nơi này để báo cho cô biết, Địch Nhẫn Đông không thuộc về nơi đây.

Lê Tịnh cũng xác nhận: Những người đến đây quán trọ, ai cũng có câu chuyện riêng.

Những câu chuyện đó có thể là bằng chứng họ trốn tránh cuộc sống, không gặp được cơ duyên thích hợp, vì vậy không dễ dàng bày tỏ. Giống như Lê Tịnh, giống như Địch Nhẫn Đông chọn cách né tránh và như Kỷ Nghiễn Thanh

- chưa hé răng một lời nào.

Kỷ Nghiễn Thanh im lặng một lát, bước vào trong quán.

Địch Nhẫn Đông nói với mẹ A Vượng: "Cố gắng không sắp xếp việc nhà cho A Vượng, để con bé toàn tâm chuẩn bị."

Mẹ A Vượng do dự, cuối cùng vẫn gật đầu: "Vâng."

Địch Nhẫn Đông liếc qua khuôn mặt khó xử của mẹ A Vượng, rồi nói với A Vượng: "Tối nay ở lại ăn cơm, làm quen với cô Kỷ."

Cái nhìn rụt rè của A Vượng sáng lên: "Có được không ạ??"

Địch Nhẫn Đông ngẩng đầu: "Chị Kỷ."

Kỷ Nghiễn Thanh nheo mắt, cô nhạy cảm với cách gọi đó của Địch Nhẫn Đông.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!