Cô biết rõ Kỷ Nghiễn Thanh có hào quang và kiêu hãnh nặng nề đến mức nào, sao có thể cho phép mình rơi vào thế yếu? Làm sao chị cho phép bản thân bị một người chỉ muốn làm bạn làm mất kiểm soát?
Giữa họ, ngay cả logic cơ bản nhất cũng không thể thông suốt.
Vậy...
Vậy người trong điện thoại kia thì sao?
Bên bếp lò, Lê Tịnh cảm thấy mình mới được ánh sáng mười phương chư Phật dẫn dắt, định mở lời thì thấy xương hàm cô chủ giật giật. Mặt tỉnh, nhưng đôi môi mím chặt, cô chủ không vui. Lê Tịnh không muốn chạm vào tổ kiến lửa, cô không muốn chọc chó, nuốt câu: "Đồ tồi, nịnh chị Kỷ sao mà khéo thế" vào bụng, ngoan ngoãn thu mình trên ghế nhìn lửa.
Một lát sau, Lê Tịnh nghiêng đầu, chống tay lên cằm nói với Kỷ Nghiễn Thanh: "Chị Kỷ, sao chị lại tốt đến thế chứ."
Kỷ Nghiễn Thanh, người đã lấy lại được cảm xúc, liếc xéo Lê Tịnh: "Uống say giữa ban ngày rồi à?"
Lê Tịnh lắc đầu: "Em không uống rượu."
"Vậy sao chữ chị của em lại mất bộ "Tâm" (lòng)?"
"Lộ bản chất rồi, còn gì giấu nữa đâu mà bỏ trong lòng."
Lê Tịnh chống cằm lên đầu gối, nhìn Kỷ Nghiễn Thanh nói: "Chị Kỷ, lúc nãy em vào bếp canh nồi, em lên mạng tra hết rồi. Chị thật sự rất rất tốt."
Kỷ Nghiễn Thanh: "Tốt ở chỗ nào?"
Lê Tịnh tuôn ra như suối: "Năm nào cũng quyên góp cho quỹ từ thiện giúp đỡ phái nữ, mà quyên góp rất nhiều. Hậu cần vũ đoàn của chị có người câm, người mù, lại còn người thọt, trên mạng nói toàn chị tuyển. Chị đã cung cấp trợ giúp pháp lý miễn phí cho nhiều phụ nữ bị bạo hành và bây giờ vẫn đang tiếp tục. Mỗi năm chị dành ít nhất hai tháng để thực hiện các buổi diễn công ích quảng bá văn hóa dân tộc. Chị còn lập học bổng cho sinh viên nghèo ở nhiều trường đại học.
Rồi chị còn quyên góp băng vệ sinh cho các cô gái ở khu vực nghèo khó..."
"Chị Kỷ, sao chị lại tốt đến thế?"
Lê Tịnh nói đến đây, mắt chợt đỏ hoe: "Hồi nhỏ mà có người mua cho em một gói băng vệ sinh, thì giờ em quên chuyện em đi học mà phải lót giấy, bị thấm tràn ra cả quần, người ta cười em. Em 27 tuổi rồi, mà em còn nhớ. Và cả giọng ba em mắng em mất mặt, chê em dơ bẩn nữa."
Ký ức xấu hổ thời niên thiếu tấn công dữ dội, Lê Tịnh run rẩy. Kỷ Nghiễn Thanh nhìn, nụ cười trên mặt dần tắt. Bàn tay cô đặt trên đùi siết lại rồi buông ra, cuối cùng cô giơ tay vỗ nhẹ lên đầu Lê Tịnh.
Kỷ Nghiễn Thanh nói: "Giờ không phải có cô chủ lo rồi sao?"
"Bà ấy có bao giờ mua băng vệ sinh cho em!" Lê Tịnh bực tức lấy mu bàn tay lau mắt: "Toàn mắng em! Thật hết nói nổi!"
Kỷ Nghiễn Thanh: "Thế cô chủ xấu xa như thế, sao em vẫn che mắt cho, giấu xương sườn vào bát mì, tặng móc khóa, rồi còn bảo là người tốt?"
Lê Tịnh bĩu môi, quay đầu lại, cằm gõ vào đầu gối: "Lúc đầu tốt thiệt."
"Tốt thế nào?"
"Hơi giống chị Kỷ."
Ánh mắt Kỷ Nghiễn Thanh động đậy, cô hỏi: "Giống ở điểm nào?"
Lê Tịnh: "Trên mạng nói có diễn viên múa cổ điển rất nổi tiếng tên Ôn Yểu hay gì đó, do chị Kỷ một tay dìu dắt. Chị đã cứu người ta khỏi một gia đình như cơn ác mộng, cho người ta một cuộc sống mới. Cô chủ bọn em cũng thế, bà ấy cứu em, cho em cơ hội bắt đầu lại."
Kỷ Nghiễn Thanh vô thức day ngón tay, ngước nhìn về phía nhà bếp.
Lê Tịnh nói: "Cuộc sống hồi bé của em luôn là kiểu phủ nhận, bị ghét bỏ, em luôn thiếu thốn tình thương. Sau này tốt nghiệp, công việc không ra gì, người yêu không có, hễ về nhà là bị mắng xối xả. Hì hì." Lê Tịnh gãi đầu, ngại ngùng nói: "Lâu quá, em chịu không nổi nữa, tính tìm một nơi vắng vẻ để kết thúc tất cả cho xong, tại chẳng có ai yêu em."
Tim Kỷ Nghiễn Thanh "bùng" một tiếng, trong đầu cô loé lên giọng nói non nớt, tĩnh lặng của chính mình ngày xưa: Tại chẳng có ai ôm mình. Bàn tay đang đè lên khớp ngón trỏ của cô vô thức siết chặt, khiến gốc ngón tay nhức nhối.
"Địch Nhẫn Đông yêu em?" Kỷ Nghiễn Thanh nghe thấy giọng mình hỏi.
Lê Tịnh thốt ra: "Trời mẹ!" Xong lại hờ, nói: "À thì... đúng là thế. Bà ấy kéo em từ dưới sông lên, cho em cơm ăn, áo mặc khi em gần như sắp thành cục băng. Bà ấy mắng em nghe khó nghe thật, nhưng không có cảm giác khiến em phải nhớ mãi, phải buồn mãi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!