Chương 22: (Vô Đề)

Đánh giá: 3 / 1 lượt

Đêm đó, Địch Nhẫn Đông vật vã, khi nóng khi lạnh, thân thể đau thấu xương. Cô chìm trong cơn hành hạ mông lung, liên tục mơ thấy nhà hát, sân khấu, ánh sáng đã đánh thức bình minh từ bóng tối và người khiến mọi thứ biến động.

Cô còn mơ thấy bàn tay người đó, lần từng tấc trên lưng xuống phía trước, từ môi chạm đến môi, ngay khoảnh khắc chuẩn bị thâm nhập sâu hơn để khám phá điều chưa biết, cô giật mình tỉnh giấc, không thể ngủ lại.

Lần tự giúp kia dường như không nhận được hồi đáp như tưởng tượng. Ngược lại, vì nếm được vị ngọt sinh lý, nó càng thêm phóng túng. Địch Nhẫn Đông ngồi giữa đêm khuya vắng lặng, gập người co gối, đầu gần như chạm khuỷu tay.

Đêm nay, lần đầu cô biết trái tim mình tham lam đến thế, khả năng chịu áp lực lại kém cỏi đến vậy. Trên đường ray rõ ràng không có gì xảy ra, nhưng nó dễ dàng xé toang một lỗ hổng khổng lồ trong ánh mắt và tâm tư cô những thứ cô kìm nén từ lần đầu gặp mặt. Cô như thợ may vụng về, vá trái chắp phải, cuối cùng cũng vô dụng.

Cơ thể không được nghỉ ngơi hồi phục chậm. Ngày đầu không xuống lầu, ngày thứ hai, thứ ba chẳng khác.

Đến ngày thứ tư, khi Kỷ Nghiễn Thanh ăn cơm ở tầng một, cô vẫn thấy chị Lưu vội vã ra khỏi bếp, bảo Lê Tịnh mang cơm lên cho Địch Nhẫn Đông.

Kỷ Nghiễn Thanh ngồi lại tầng dưới một lúc. Chờ Lê Tịnh bưng cơm xong xuống, Kỷ Nghiễn Thanh hỏi xin chìa khóa xe của Địch Nhẫn Đông, hút ít xăng từ bình xe người ta đổ vào xe mình, rồi lái xe đi trạm xăng, vào thành phố.

Chiều tối trở về, Địch Nhẫn Đông

- người biến mất bốn ngày

- lại đứng trước cửa. Địch Nhẫn Đông đang nói chuyện với chị gì đó, chắc tầm trung niên. Địch Nhẫn Đông mặc chiếc áo phao Kỷ Nghiễn Thanh mua, cổ quấn chiếc khăn dày cộm, còn đeo cả bịt tai. Nhìn từ xa, chỉ thấy được vầng trán đầy đặn và đôi mắt. Kỷ Nghiễn Thanh vô thức nhẹ nhõm, ngón tay khẽ gõ trên vô lăng. Cô thầm nghĩ: Cũng được. Biết mình là đồ dễ vỡ, chỉ đứng được trong gió chứ không lao đi điên cuồng.

Kỷ Nghiễn Thanh đậu xe cạnh xe Địch Nhẫn Đông, móc chìa khóa đi tới cốp sau lấy đồ. Khoảng cách đủ gần để nghe được cuộc nói chuyện.

Chị gái: "Cô chủ cũng biết, so với Giao Thừa Quốc gia, chỗ mình coi trọng truyền thống hơn. Nếu A Vượng thực sự được đài truyền hình chọn đi diễn Xuân Vãn, cả thị trấn mình sáng mặt chắc luôn."

Địch Nhẫn Đông "Ừm", tiếng ừm xuyên qua lớp khăn quàng, giọng lạnh nhạt: "Chủ yếu là mặt mũi ông ba nó sáng."

Chị gái: "Ba nó, haizz."

Chắp tay, kiểu không còn chỗ giấu mặt.

Địch Nhẫn Đông: "Giờ tình hình sao, A Vượng tính thế nào?"

Chị gái: "Đầu tháng sau qua chọn người, nói là múa cổ điển. A Vượng không tự tin, muốn tìm thầy hướng dẫn. Thầy ở trong thành phố, chị không yên tâm để nó đi một mình." Giọng nhỏ dần, líu lo: "A Vượng lớn thế này chưa ra khỏi thị trấn bao giờ, ngày nào cũng quanh quẩn bên chị vác băng, vác củi, trông em... chưa biết gì về thế giới ngoài kia. Chị sợ..."

"Nói thẳng, cần em làm gì?"

Địch Nhẫn Đông cắt lời.

Chị l**m môi, lắp bắp: "Phiền cô đưa đón A Vượng vài ngày."

Địch Nhẫn Đông: "Vâng."

"Vâng cái gì mà được." Kỷ Nghiễn Thanh xách túi mua sắm đi ra. Cô nhìn Địch Nhẫn Đông và nói: "Đi về thành phố mất gần năm tiếng lái xe. Muốn bỏ cái tay à?"

Giọng Kỷ Nghiễn Thanh không lớn, nhưng cô nhả chữ rõ ràng. Lê Tịnh

- đang rình rập ở cửa sổ nghe mà mắt sáng rực.

"Chà, chị Kỷ chất ghê."

"Đẳng cấp cao, lấn lướt ai kia dễ như trở bàn tay."

Lê Tịnh lầm bầm, ngẩng lên thấy Kỷ Nghiễn Thanh đang ngoắc tay.

Cô nàng chạy ra: "Chị Kỷ dặn dò gì ạ?"

Kỷ Nghiễn Thanh đưa túi cho Lê Tịnh: "Đưa cho bác Lưu, bác ấy biết phải làm gì."

Lê Tịnh gật đầu, tò mò nhìn vào trong túi: "Cái gì thế ạ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!