Chương 21: (Vô Đề)

Đánh giá: 3 / 1 lượt

Tim Địch Nhẫn Đông thót một cái. Cô tỉnh. Cùng lúc đó, có bàn tay ghì vai cô  Một giọng nói vang lên ngay sát: "Nằm yên."

Mi mắt Địch Nhẫn Đông run rẩy. Cô mở mắt, thấy Kỷ Nghiễn Thanh

- người đáng lẽ đang lái xe đang cúi sát rạt. Gương mặt Kỷ Nghiễn Thanh như ngọc không tì vết, môi mím chặt, da trắng lạnh.

Kỷ Nghiễn Thanh mang theo hơi thở của đêm tuyết. Nhưng, hơi thở lướt qua môi cô khi Kỷ Nghiễn Thanh nói lại ẩm và nóng.

Địch Nhẫn Đông liếc xuống, dừng ngay dưới mũi Kỷ Nghiễn Thanh, xong kiềm chế ngước lên, quay mặt ra cửa sổ: "Chưa tới à?"

Cổ họng khô khốc của Địch Nhẫn Đông khàn đặc. Kỷ Nghiễn Thanh chau mày, liếc vào cổ họng, rút tay, kéo cái áo phao đang đắp lên cao hơn, lùi ra ngoài xe: "Sắp."

Địch Nhẫn Đông "Ừm", nhìn lại không gian xe.

"... Cái gì đây?" Địch Nhẫn Đông nhìn cái áo phao đen ngòm mới tinh trên người.

Kỷ Nghiễn Thanh mới vòng lại ghế lái, vừa kéo dây an toàn vừa nói: "Áo phao. Ghế sau có áo len."

"Chị mua?"

"Ngoài tôi, trên xe còn ai?"

"Mua cho tôi?"

"Ngoài cô, trên xe còn ai?"

Kỷ Nghiễn Thanh chỉnh ghế, quay sang: "Cô chủ, cho hỏi cô nghèo lắm hả? Dám mua áo len hàng chợ, mà còn mặc sát người nữa chứ? Dị ứng nguyên mảng thế, không khó chịu à?"

Giọng Kỷ Nghiễn Thanh sắc như dao. Trái tim Địch Nhẫn Đông hẫng một nhịp. Ngón tay cô bấu chặt lớp lót áo mới, hồi lâu mới đáp: "Khó chịu. Nhưng ''trong túi không một đồng'', đành mua hàng chợ."

Kỷ Nghiễn Thanh: "..."

Nghèo rớt mồng tơi còn tâm trí ngâm thơ.

Tinh thần thép.

Kỷ Nghiễn Thanh gác tay lên vô lăng, cười khẩy: "Hay cô học bác Lưu, nói vài câu ''rót mật vào tai'' tôi xem. Tôi vui, có khi bao luôn quần áo mấy mùa sau cho cô."

... Mặc quần áo của người ta, mặc hết lớp này đến lớp khác, bó chặt cơ thể, đè nén trái tim, nhưng lại chẳng có quan hệ gì với người ta.

So với việc đó...

Địch Nhẫn Đông đáp: "Thà bị dị ứng."

Kỷ Nghiễn Thanh nhếch mép: "Khí phách rởm."

Kỷ Nghiễn Thanh bật xi

-nhan. Cô nắm cần số, tay kia giơ lên, lấy ngón cái quệt nhẹ cổ Địch Nhẫn Đông: "Chảy máu rồi."

Ngón tay lướt qua, vừa mịn vừa nóng. Giống hệt hơi thở nóng ẩm của Địch Nhẫn Đông.

Ngón tay Địch Nhẫn Đông khuất dưới áo siết lại. Cô mặc kệ vệt máu loang qua xương quai xanh...

Bảy giờ tối, bác Lưu hâm cơm hai lần mà chưa thấy hai người về, hoảng quá nên đi vòng vòng. Nghe tiếng xe, bác vội cửa chạy ra: "Trời ơi! Sao giờ mới về!"

Địch Nhẫn Đông xuống xe: "Mải tán gẫu với mấy chị em nghiên cứu sinh."

"Rầm." Kỷ Nghiễn Thanh đóng cửa xe, liếc xéo Địch Nhẫn Đông nói dối không chớp mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!