Chương 18: (Vô Đề)

Đánh giá: 3 / 1 lượt

Kỷ Nghiễn Thanh quen kiêu ngạo.

Những năm trên sân khấu, hiếm ai bì được hào quang của cô. Ngoài đời, người người tung hô nên tiếng "xin lỗi" thốt ra có phần lạ lẫm, song chẳng thấy khó khăn.

Nói xong, lồng ngực dâng lên cảm giác tĩnh lặng như bụi trần lắng xuống, cảm giác âm ỉ kéo dài, xua đi nỗi trống rỗng đang ẩn náu.

Trái tim khẽ hẫng nhịp, cô thu tay về, buông thõng bên sườn: "Đi đây."

Địch Nhẫn Đông: "Ừ."

Vẫn thanh âm đơn độc lạnh lùng và ngữ điệu hờ hững, nhưng Kỷ Nghiễn Thanh cảm thấy có điểm khác biệt. Dường như sự ngang ngược gây bực mình thường ngày đã biến mất. Dưới ánh đèn phủ lên gương mặt lớp viền mờ ảo, người kia như trở nên dịu dàng hơn. Lớp nước đọng rõ trên hàng mi đang rũ. Trên gương mặt trắng bệch cùng đôi môi khô khốc là vết bầm tím và vết cào nơi cổ, nó mong manh đến lạ.

Gác mái rơi vào tĩnh lặng.

Nhìn Địch Nhẫn Đông lấy tay ôm cổ, Kỷ Nghiễn Thanh quay người bước ra ngoài. Tựa vào cột trụ giữa phòng, Địch Nhẫn Đông lùi lại bước.

"Cạch."

Cửa khóa lại.

Địch Nhẫn Đông sững sờ, cúi đầu nhìn chằm chằm vị trí Kỷ Nghiễn Thanh từng đứng. Lát sau, cô buông tay, lấy ra sợi dây chuyền cũ nát từ túi áo, lặng người nhìn chăm chú.

Ngoài cửa, Kỷ Nghiễn Thanh nắm tay cầm, đứng sững giây lát. Mới kéo cửa quay người, cô thấy Tân Minh Huyên đang bước lên cầu thang. Với dáng người cao ráo cùng ngũ quan sắc sảo, khi bắt gặp người lạ, đôi mắt đen hơi trầm lại, toát ra khí chất mạnh mẽ. Ngay sau đó, người nọ chủ động gật đầu chào Kỷ Nghiễn Thanh, lịch sự. Lướt qua gương mặt đối phương bằng ánh mắt dò xét, Kỷ Nghiễn Thanh gật đầu đáp lễ. Hai người né mình nhường lối nơi hành lang gác mái chật chội, người xuống lầu, người đẩy cửa vào.

Kỷ Nghiễn Thanh liếc nhìn, nhận ra Tân Minh Huyên bước vào mà không cần gõ cửa.

Bên trong vang lên tiếng đối thoại.

Tân Minh Huyên hỏi: "Xử lý thương tích xong chưa?"

Địch Nhẫn Đông: "Xong rồi."

Tân Minh Huyên: "Đưa chị coi."

Phòng trên rơi vào khoảng lặng ngắn ngủi. Có lẽ Tân Minh Huyên đang xem vết thương cho Địch Nhẫn Đông, từ cánh tay, dưới cằm đến vùng cổ kéo dài ra tận sau lưng.

Giữa tiếng bước chân nhẹ bẫng gần như hư ảo đang xuống tầng, Kỷ Nghiễn Thanh nghe thấy giọng Địch Nhẫn Đông: "Ở lại đây không?"

"Ở chứ, cả tháng chưa gặp."

Tân Minh Huyên: "Đi tắm đã, đợi chút."

Sau đó, mọi thứ im lìm.

Bước xuống từng bậc thang, Kỷ Nghiễn Thanh mở cửa phòng, lên giường nằm nghỉ.

Do mới nằm nên giờ cô bị mất ngủ. Nằm im trên giường, đến đêm nay cô mới nhận ra khả năng cách âm ở đây đúng là thảm họa. Phía tầng trên rơi cái gì là cô nghe cái đó, ngay cả tiếng chân đi lại cũng rõ. Hai giờ rưỡi sáng, với tiếng bước chân hơi nhẹ, Địch Nhẫn Đông lên giường từ phía đông, vài phút sau đến lượt Tân Minh Huyên từ phía tây. Tiếp theo có chuyện gì nữa, cô không còn nghe.

Nhắm mắt, Kỷ Nghiễn Thanh lật người.

Phía trên gác, Địch Nhẫn Đông và Tân Minh Huyên mỗi người một chăn, chẳng ai thấy buồn ngủ.

Im lặng hồi lâu, Tân Minh Huyên hỏi: "Có bị gì không?"

Hiểu rõ Tân Minh Huyên muốn hỏi gì, Địch Nhẫn Đông nhìn bóng sáng mờ ảo ngoài cửa sổ: "Không có bị gì."

Không xảy ra chuyện gì không thể cứu vãn.

Kết luận được xác nhận từ giây phút Địch Nhẫn Đông cầm áo đứng trước mặt Kỷ Nghiễn Thanh. Chị trông nhếch nhác, nhưng mắt chị không đau đớn hay sụp đổ vì bị xâm hại. Nếu không, bánh xe của cô đã chẳng dừng lại ở việc cán qua vũng nước tiểu của gã trộm, lọn roi cũng chẳng chỉ quất lên đường ray và Kỷ Nghiễn Thanh không thể mặc áo vào một cách bình thản đến thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!