Ánh đèn trong phòng mờ mịt.
Địch Nhẫn Đông đứng cách vài bước, đối mặt Kỷ Nghiễn Thanh: "Nói gì?"
Kỷ Nghiễn Thanh chống tay vào cửa, thẳng người bước tới: "Không vội."
Cô mang đôi bốt cao ba phân, đi đến trước mặt Địch Nhẫn Đông
- người thấp hơn cô. Cô cúi mắt nhìn vết thương trên cằm Địch Nhẫn Đông, rồi quay đầu quan sát lần lượt giường và cái tủ, sau đó vòng qua người Địch Nhẫn Đông đi ra sau.
Tiếng bước chân trong phòng rất nhẹ, rất chậm.
Địch Nhẫn Đông đứng sững vài giây, nuốt nước bọt, rồi xoay người lại.
Kỷ Nghiễn Thanh đang cúi xuống nhặt bông gòn và cồn Địch Nhẫn Đông để trên đất, đặt chúng lên cái tủ cao hơn, rồi ngẩng đầu nhìn Địch Nhẫn Đông: "Mặt tiền của cô chủ thuộc hàng top đấy, lỡ toang vì tôi là tôi sẽ áy náy cả đời."
"Không liên quan đến chị." Địch Nhẫn Đông ngập ngừng, rồi nói tiếp: "Mấy hôm nay bị thương ở chỗ khác."
Kỷ Nghiễn Thanh đáp: "Biết mà."
Cô lấy kẹp gắp một cục bông gòn, nhúng vào cồn: "Nhưng tại tôi mới nặng hơn."
Dứt lời, Kỷ Nghiễn Thanh lại ngẩng đầu nhìn Địch Nhẫn Đông: "Cô chủ, không phải ai cũng như Lê Tịnh, cô nói gì con bé tin nấy."
Địch Nhẫn Đông mím môi.
Kỷ Nghiễn Thanh nhìn thẳng vào Địch Nhẫn Đông.
Trong không gian không lớn, hai người im lặng đối đầu.
Một lúc sau, Địch Nhẫn Đông bước tới gần Kỷ Nghiễn Thanh: "Tự làm được mà."
Nói rồi, Địch Nhẫn Đông vươn tay định lấy cái kẹp.
Kỷ Nghiễn Thanh giơ tay né: "Thấy không?"
Địch Nhẫn Đông nói: "Trong toilet có gương."
Kỷ Nghiễn Thanh nghiêng đầu, tay điểm vào sau gáy mình: "Thế chỗ này? Tôi nhớ sau gáy không có mọc mắt."
Địch Nhẫn Đông: "..."
Kỷ Nghiễn Thanh ra điệu bộ đã quyết. Thái độ không quá cứng rắn, nhưng mọi hành áp đảo, không cho phép từ chối.
Giằng co hồi lâu, Địch Nhẫn Đông đưa tay buộc tóc chặt hơn.
Người thông minh đâu cần nói ra.
Kỷ Nghiễn Thanh cầm kẹp bước tới, vai hơi khom, nghiêng đầu, chấm cục bông tẩm cồn lên vết thương trên cằm Địch Nhẫn Đông.
Đau nhói. Địch Nhẫn Đông không run, nhưng đôi môi mím chặt hơn.
Kỷ Nghiễn Thanh ngừng lại, lướt mắt qua môi Địch Nhẫn Đông, cô nhẹ nhàng hơn.
Trên tóc Địch Nhẫn Đông vương mùi củi.
Hôm đó ở phố cổ, Kỷ Nghiễn Thanh ngỡ mình đã mua được loại nhang giống của Địch Nhẫn Đông. Về đốt mới biết thứ gì đâu. Mùi không những thô thiển mà đốt lâu còn buồn nôn.
Khớp ngón trỏ của Kỷ Nghiễn Thanh chạm nhẹ vào xương hàm của Địch Nhẫn Đông: "Ngẩng đầu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!