Tâm lý u tối của Kỷ Nghiễn Thanh đã bị Địch Nhẫn Đông đâm trúng một nhát. Lại còn sử dụng chữ "sợ".
Khiêu khích, nhắm thẳng vào lòng kiêu hãnh của cô.
Cô cười khẩy, mắt thẳng tắp, không một gợn cảm xúc, phóng thẳng vào Địch Nhẫn Đông: "Với cô, tôi có gì phải sợ? Cô là ai chứ."
Ánh mắt Địch Nhẫn Đông động đậy. Cô im lặng một lát. Giọng nói trầm thấp trở nên khô khốc trong ánh sáng nhập nhoạng: "Không là ai cả."
Dứt lời, Địch Nhẫn Đông đẩy cửa xuống xe.
Kỷ Nghiễn Thanh nghe thấy tiếng cốp xe mở. Cô vô cảm ngả lưng vào ghế, lạnh lùng nhìn qua gương chiếu hậu.
Bên lề đường, Địch Nhẫn Đông khuỵu một gối xuống. Bên cạnh là hộp cứu thương. Trên hộp có một chai cồn y tế đã mở nắp. Địch Nhẫn Đông đang cúi đầu xắn tay áo bên phải lên..... Toàn là máu.
Xuyên qua màn đêm, Kỷ Nghiễn Thanh không thể phân biệt được cánh tay Địch Nhẫn Đông bị thương đến mức nào, ánh sáng quá yếu. Nhưng ngay khoảnh dội cồn xuống, Kỷ Nghiễn Thanh nhìn thấy Địch Nhẫn Đông nghiến chặt răng, co người lại.
Chỉ một khoảnh khắc.
Sau đó, như không còn chút cảm giác nào, bình thản lau cánh tay, lấy gạc quấn từng vòng.
Rồi ngồi bất động.
Gió tuyết điên cuồng, không biết nhòa mắt Kỷ Nghiễn Thanh từ lúc nào.
Cô cau mày, nhắm mắt lại một lúc.
Khi tầm mắt quay lại gương chiếu hậu, người đang ngồi đó đã gù lưng, đầu gần như gục vào vòng tay đang đặt trên gối. Xương bả vai nhô lên vẫn còn nét sắc cạnh trong dáng hình, thế nhưng hình như đang rất mệt.
Kỷ Nghiễn Thanh thấy hoạng, bỗng dưng không thốt nên lời. Toàn bộ mớ cảm xúc hoảng loạn trong lồng ngực cô hóa thành một thứ gì đó khác lạ ngay khoảnh khắc đó. Nó không có tên, nó len lỏi một cảm giác nhức nhối âm ỉ, khó nhận ra.
Cảm giác đó trở nên rõ ràng ngay giây phút Địch Nhẫn Đông mang theo hơi lạnh và mùi cồn lên xe, nói với cô: "Chắc quần ẩm rồi. Nếu không ngại thì ra ghế sau thay quần của tôi."
"Quần sạch.''
Sau mười giờ đêm, Tàng Đông hiếm hoi sáng đèn rực rỡ. Tầng một chật ních người, mục đích của họ là Kỷ Nghiễn Thanh.
Lê Tịnh lo lắng nhìn quanh. Không biết ai đã xâu chuỗi hai chuyện "gã trộm là tội phạm h**p dâm" và "người đẹp nhất ở đây ra ngoài từ chiều chưa về" xong đồn ra ngoài. Tin tức không cánh mà bay, cuối cùng tạo nên cục diện như này.
Hóng chuyện là bản tính của con người.
"Ê, thêm ít nước nóng!" Có người gõ ấm trà, gọi.
Tiểu Đinh vội đứng dậy: "Có ngay ạ!"
Lê Tịnh ngồi sau quầy như ngồi trên đống lửa, ngó ra ngoài hết lần này đến lần khác mà vẫn không thấy động tĩnh.
Nửa tiếng nữa trôi qua, cuối cùng có người không chịu nổi, bỏ lên lầu.
Lòng Lê Tịnh rối như tơ vò. Cô bảo Tiểu Đinh đừng vội dọn bàn, ra quầy trông giúp, còn mình thì vòng ra, tính bước ra ngoài xem sao.
Chuyện hôm nay thực sự không liên quan đến Kỷ Nghiễn Thanh. Lôi chị Kỷ vào chuyện này là đã lòng Lê Tịnh đã áy náy.
Lỡ như xảy ra chuyện gì... không, không đâu!
Chắc chắn không!
Lê Tịnh trấn an bản thân.
Dì Quách, người cũng đang chờ tin, thấy Lê Tịnh đi ra thì đứng kéo then cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!