Địch Nhẫn Đông vẫn giữ nguyên biểu cảm và giọng điệu không mấy nhiệt tình. Khi bị gió lạnh chốn hoang dã táp vào, đáng lẽ thái độ ấy phải càng lạnh lùng, phải là sự kiêu bạc, phải mang theo chế nhạo.
Kỷ Nghiễn Thanh thầm nghĩ, bộ dạng thảm hại của cô lúc này trông chẳng khác gì vô gia cư.
Cộng thêm màn phát điên khóc lóc trước cửa phòng trọ khi nói chuyện điện thoại.
Địch Nhẫn Đông không có lý do gì để không cười vào mặt cô.
Không những nên cười, còn nên nhân cơ hội này rồi đổ thêm dầu vào lửa, đối với cô....... Đối với cô không có bất kỳ thành kiến nào...
Ánh mắt của Địch Nhẫn Đông lại tĩnh. Tĩnh như vầng trăng treo lơ lửng trong đoạn video du lịch. Thoạt nhìn thì trống rỗng, lạnh lẽo. Nhưng nhìn kỹ lại, có lẽ nhờ sự chở che dịu dàng vô tận của nó mà mới có thể trút bỏ mệt mỏi, chìm vào giấc ngủ mỗi khi đêm dài buông xuống.
Tim Kỷ Nghiễn Thanh hẫng một nhịp. Có luồng cảm xúc lạ lẫm trỗi dậy từ lồng ngực đã tê cóng. Mớ cảm xúc đó đảo qua trái, lượn sang phải, trông thì hỗn loạn, mà thực chất đang triệu tập tất cả những sự việc, sự vật liên quan đến ba chữ "Địch Nhẫn Đông", bày ra trước mắt, buộc cô phải nhìn nhận lại từ đầu.
Địch Nhẫn Đông trả viện phí cho Mai Đóa tiệm bánh bao; Địch Nhẫn Đông nhặt chó, trẻ con, nhặt ngỗng đầu sọc; Địch Nhẫn Đông mua đồ Tết, đồ đông cho bà Tôn và cháu gái chẳng thân thích, rồi băng rừng mang đến tận nơi; Địch Nhẫn Đông giữ phòng cho dì Quách và hết lần này đến lần khác đẩy đồ ăn về phía dì Quách.....
Lần đỡ tay của Địch Nhẫn Đông trên xe buýt; mũi tiêm của Địch Nhẫn Đông lúc nửa đêm xông vào phòng cô; Cái kính bảo hộ Địch Nhẫn Đông nhờ bác Lưu nhặt về; Địch Nhẫn Đông, dù biết rõ mở quán trọ đông người phức tạp, phải biết giữ mình, nhưng vẫn quất gã trộm hai roi giữa phố cổ;
Và Địch Nhẫn Đông đã nhấn ga lút cán, như thể muốn nghiền nát gã kia.
Tại sao?
Đâm chết người là đền mạng.
Giữa họ chẳng có ân tình gì sâu nặng, càng không phải mối quan hệ đáng để lấy mạng ra cược.
Kỷ Nghiễn Thanh nhìn người trước mặt xuyên qua màn tuyết. Cảnh tượng chiếc xe suýt nữa đã cán qua người gã trộm cứ tua đi tua lại trong đầu cô.
Có chút điên rồ.
Ấy vậy mà người vừa nổi điên xong, giờ đây lại đứng trước mặt cô, điềm tĩnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Kỷ Nghiễn Thanh nhìn thẳng vào mắt Địch Nhẫn Đông. Một lúc lâu sau, cô bỗng bật cười, người hơi rướn về phía trước, ra điệu tò mò: "Cô chủ, tại sao vậy?"
Một câu hỏi không đầu không cuối, hoàn toàn khó hiểu. Song người đối diện dường như đã có sẵn câu trả lời trên môi. Lời Kỷ Nghiễn Thanh vừa dứt, Địch Nhẫn Đông đã đáp: "Chị là khách trọ."
Vừa nói ra, Địch Nhẫn Đông dường như cũng nhận ra mình đã nói gì. Cô theo bản năng mím môi lại. Một hành động rất nhanh, nhưng Kỷ Nghiễn Thanh, người đang ghé sát lại, đã thu trọn vào mắt.
Mớ cảm xúc đang ngồi ngay ngắn trong lồng ngực cô, chờ cô đưa ra phán quyết, bỗng hẫng một nhịp. Cú hẫng đó va thẳng vào tim cô.
Tim cô thắt lại. Cảm giác hoàn toàn khác với niềm đắc thắng khi "cuối cùng cũng nắm được điểm yếu của Địch Nhẫn Đông".
Ánh mắt thẳng tắp của cô bỗng gợn sóng một cách khó hiểu, nó chao đảo trên người Địch Nhẫn Đông và không tìm được điểm dừng.
Cô thấy bực bội.
Cơn giận vì bất lực buộc cô phải quay đầu nhìn về phía chiếc xe trông càng thảm hại hơn sau trận điên cuồng. Giọng cô gắt: "Ê, "Mặc đồ trắng giữa trời tuyết, là sợ người khác phát hiện kịp thời, nên chết chưa đủ nhanh à?" Cô mỉa mai tôi lúc tôi tặng Lê Tịnh cái áo phao trắng còn gì? Thế mà giờ lại đưa cho tôi cái màu trắng? Lấy sự thật để chứng minh rằng, tôi đang muốn chết đấy à?"
Địch Nhẫn Đông nói: "Không có."
Kỷ Nghiễn Thanh: "Vậy tại sao lại thừa nhận một màu sắc mà bản thân không công nhận?"
Địch Nhẫn Đông: "..."
"Theo tôi quan sát mấy ngày nay, hình như thích màu sáng, đồ đậm nhất cũng chỉ là xanh lục nhạt."
Lời của người đàn ông trong quán chạy lên trong đầu Địch Nhẫn Đông. Cô mấp máy môi, rồi lại chau mày. Cuối cùng, cô siết chặt áo phao trong tay, không nói thêm gì nữa.
Sự im lặng giữa cơn bão tuyết vốn chẳng đáng là gì. Duy cái lạnh cắt da cắt thịt của đêm đông khiến từng giây trôi qua trở nên khó chịu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!