Địch Nhẫn Đông và Tân Minh Huyên lái hai chiếc xe, nối đuôi nhau lao ra khỏi Tàng Đông.
Rà soát trong trấn khá đơn giản. Giờ này ghé vào mấy cửa hàng còn sáng đèn hỏi một tiếng là biết Kỷ Nghiễn Thanh có từng đến hay đang ở đó không.
Họ chia ngả, một người quét phía đông, một người lùng phía tây. Chẳng mấy chốc, cả hai đã đi hết con phố chính.
Kết quả vẫn không có gì.
"Bíp! Bíp!"
Tân Minh Huyên bấm còi hai tiếng. Chiếc xe của Địch Nhẫn Đông phía trước bật xi nhan, tấp vào lề.
Tân Minh Huyên lái vượt lên, dừng lại ngang hàng. Qua cửa kính, cô nhìn thấy Địch Nhẫn Đông đã hạ hết cả hai cửa sổ bên ghế lái và ghế phụ xuống. Gió tuyết lồng lộng thổi xuyên qua xe.
Mới một quãng đường ngắn, đôi tay trên vô lăng của Địch Nhẫn Đông đã tím bầm vì cóng. Tuyết phủ trắng trên tóc, trên vai, bám cả vào hàng lông mày.
Tân Minh Huyên chau mày: "Sao lại mở toang thế này, chưa tìm được người mà em đã chết cóng trước rồi đấy."
Địch Nhẫn Đông buông vô lăng, cố cử động mấy ngón tay cứng đờ, rồi đẩy cửa bước ra. "Mắt em không thoải mái, kéo kính lên không nhìn rõ ven đường."
Tân Minh Huyên vội vòng qua, nhìn thẳng vào đôi mắt vằn tia máu của Địch Nhẫn Đông, phản đối: "Nhưng đâu thể chịu lạnh thế này. Mùa đông ở đây không phải chuyện đùa, nó giết người thật đấy."
"Cầm." Tân Minh Huyên tháo găng tay của mình, dúi cho Địch Nhẫn Đông.
Đôi găng của Địch Nhẫn Đông bị bỏ quên. Lúc vào phòng Lê Tịnh lấy áo, cô tiện tay vứt chúng lên bàn rồi đi thẳng.
Địch Nhẫn Đông không nhận: "Em ở đây quen rồi. Chị không ở đây thường."
"Chị..." Tân Minh Huyên nghẹn lời. Khóe mắt bắt được ánh đèn lồng hiu hắt trước cửa nhà ai đó vừa bật lên. Cô ngẩng đầu.
Trời đã sập tối.
Khi con đường chỉ còn lại ánh đèn pha, việc tìm kiếm sẽ càng vô vọng.
Tân Minh Huyên siết chặt đôi găng, giọng trĩu nặng: "Giờ tìm chỗ nào nữa?"
Địch Nhẫn Đông đứng sững giữa cơn bão tuyết, nhìn con phố trống rỗng một lúc lâu. "Thẳng tiến về phía tây."
Tân Minh Huyên: "Được."
Họ mới từ phía đông trở về, không thấy bất cứ dấu hiệu nào. Hướng tây là lựa chọn duy nhất.
Cả hai lên xe, nhấn ga, hướng ra khỏi làng.
Khi băng qua khu phố cổ, có chiếc xe máy từ trong hẻm lao ra. Đó là cậu chủ quán bán hương. Nhận ra xe của Địch Nhẫn Đông, cậu chàng vội bóp phanh, dừng sát bên đường.
Biết điều không phải vì sợ hãi, mà vì Địch Nhẫn Đông đã cứu mạng vợ mình. Ân đó lớn hơn trời. Nếu không, dạo trước ở phố cổ, thì cậu đã chẳng vì một cái liếc mắt của Địch Nhẫn Đông mà chịu bán với giá gốc 50 đồng.
Địch Nhẫn Đông dừng xe.
Cậu chủ quán cúi rạp người, nhìn vào trong: "Chị đi đâu đấy ạ?"
Địch Nhẫn Đông hỏi: "Nhớ chị lần trước mua hương chứ? Nay chị ấy có đến không?"
Cậu chủ quán sững lại. "Ớ, có. Có đến thật ạ."
"Lúc nào?"
"Cách đây chắc ba, bốn tiếng. Chị ấy đi qua tiệm Tiểu Thích để mua kính bảo hộ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!