Chương 13: (Vô Đề)

Đánh giá: 3 / 1 lượt

Con ngươi vẩn đục của gã trộm găm thẳng vào Kỷ Nghiễn Thanh. Một tràng cười khàn đặc, âm u rít qua cổ họng. Khoảnh khắc đó, miệng gã ngoác ra một độ cong dị hợm: "Thế thì ngoan ngoãn lượm cái thực đơn lên đây. Để tao gọi món lại."

Kỷ Nghiễn Thanh kéo nhẹ khăn choàng. Mái tóc đen tuyền hắt lên ánh mờ được gài hờ sau gáy bằng cây trâm bạc cũ. Khí chất trên người cô là thứ khí chất sang chảnh ngút ngàn: "Đồ ăn trên thực đơn, hết."

Gã trộm: "Hết? Thế bọn kia đang ăn cái gì?!"

Gã vung tay, chĩa về bàn gần nhất. Giây trước, ba người đàn ông bên đó còn đang hóng chuyện, giây sau đã lên cơn co giật. Tay chân run lẩy bẩy, đũa cầm không chắc, rơi lanh canh, nảy trên bàn rồi văng xuống đất.

Kỷ Nghiễn Thanh nghe tiếng, nhưng cô không dời tầm mắt. Cô quay sang Lê Tịnh: "Lấy cho khách đôi đũa mới đi em."

Lê Tịnh sắp rồ lên. Hơi sức đâu mà lo chuyện đũa! Cô quay người lại, bắt gặp gương mặt tĩnh như mặt hồ của Kỷ Nghiễn Thanh. Cô nghiến răng, liếc mắt cho Tiểu Đinh đi.

Tiểu Đinh lật đật chạy ra.

Kỷ Nghiễn Thanh tiếp: "Coi coi đồ ăn của khách nguội chưa. Nguội rồi thì báo bếp làm lại phần mới."

Lê Tịnh: "???"

Ủa chị?

Chị mới bảo hết sạch đồ rồi cơ mà???

Khịa kiểu gì vậy!

Chị không muốn sống hả!

Ờ...

Mà nghĩ lại, mỗi lần cô chủ của cô "dọn" bọn kiếm chuyện, cũng kiểu này.

Lê Tịnh tim đập thình thịch. Tự nhiên cô thấy muốn đi tè.

Mặt gã trộm ngồi trên bàn đã tím lại như gan lợn.

Kỷ Nghiễn Thanh vờ như không thấy. Cô khoan thai vuốt phẳng nếp gấp trên khăn choàng. Xong xuôi, cô mới ngẩng đầu lên, vờ như chợt "À", nhìn gã trộm: "Suất của họ là suất cuối rồi."

Gã trộm đập bàn đứng dậy, gầm lên: "Mày dám chơi tao à?!"

Lê Tịnh sợ run bắn, vội vàng níu tay áo Kỷ Nghiễn Thanh: "Chị Kỷ, thôi bỏ đi..."

Kỷ Nghiễn Thanh không nhúc nhích. Khoảnh khắc cô mở miệng, mắt cô sầm xuống: "Chơi mày đấy. Rồi sao?"

Mấy ngón tay cáu bẩn của gã trộm miết trên mặt bàn khi gã đứng dậy. Bàn tay kia lần mò ra sau eo. Đôi môi khô nứt của gã mấp máy, không ra tiếng.

Lê Tịnh thấy cảnh đó, tim hẫng một nhịp. Cô ráng đọc khẩu hình:

Lấy.

Mạng.

Mày.

"Chị Kỷ!"

"XOẢNG!!!"

Cây kẹp than vung lên, sượt qua chiếc bàn sắt bên lò, rồi quất thẳng một cú trời giáng vào đầu gối và cổ tay gã trộm.

Gã trộm rú lên, lảo đảo lùi lại. Tầng một vang lên một tràng loảng xoảng. Bàn ghế bị húc văng tứ tung.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!