Bàn tay đầy vết nứt nẻ vì giá lạnh của dì Quách run lên bần bật. Dì ngẩng đầu, nhìn Lê Tịnh, hoang mang.
Lê Tịnh gật đầu: "Cô chủ dặn dì Ngô rồi ạ, cách mấy ngày lại qua dọn phòng cho dì, nên sạch sẽ lắm. Cái bát dì lỡ làm vỡ cũng dọn rồi. Dì yên tâm."
Đôi mắt đục ngầu của dì Quách mở lớn, dường như chớp một cái là nước mắt sẽ rơi. Đôi môi tím bầm vì lạnh của dì run rẩy, giọng khàn đặc: "Cảm ơn... cô chủ."
Lê Tịnh cười, nhận lời cảm ơn thay cho Địch Nhẫn Đông: "Dì lên nghỉ ngơi đi ạ."
Dì Quách: "Ừ, ừ..."
Lê Tịnh nhìn dì Quách lê từng bước nặng nề lên lầu. Đợi đến khi bóng dì khuất hẳn, thì mới thở ra, rồi cầm ấm nước lên: "Chị Kỷ, chị ngồi chơi, em đi làm việc đây."
"Chị Kỷ? Chị Kỷ?" Lê Tịnh gọi hai tiếng. Thấy Kỷ Nghiễn Thanh không phản ứng, cô bắt đầu lo, sợ chị còn mệt, thế là đành cao giọng: "Chị Kỷ?!"
Kỷ Nghiễn Thanh hoàn hồn.
Lê Tịnh vội hỏi: "Chị có sao không?"
Kỷ Nghiễn Thanh bật cười, tỉnh bơ: "Chị có chuyện gì được."
"À vâng." Lê Tịnh nói: "Em đi làm đây, chị ăn nhanh đi, nguội đấy."
Kỷ Nghiễn Thanh: "Ừ."
Lê Tịnh cúi xuống sửa lại cái ghế, rồi xách ấm nước đi. Kỷ Nghiễn Thanh nhìn Lê Tịnh. Cô chau mày, xong bỗng gọi: "Lê Tịnh."
Lê Tịnh quay lại: "Dạ?"
Kỷ Nghiễn Thanh: "Làm sao dì Quách biết được Tàng Đông?"
Chỗ này hẻo lánh thế. Cô biết là nhờ cái video kia. Chứ dì Quách trông không giống người hay lên mạng, chắc gì dì có thời gian. Vậy sao dì biết được cái chỗ mất bốn ngày mới lết đến?
Lê Tịnh đáp: "Dì ấy có biết đâu. Tâm trí dì ấy dồn hết cho hai đứa con, hơi đâu mà để ý đến cái quán rách của bọn em."
Kỷ Nghiễn Thanh: "Vậy sao dì ấy lại ở đây?"
Giá cả khá thấp, nhưng với dì Quách, mấy cái nhà nghỉ vài chục tệ, thậm chí mấy tệ, đáng lẽ mới là lựa chọn phù hợp.
Lê Tịnh hất cằm ra ngoài: "Cô chủ dắt về đấy. Chị ấy hay đi xa, chắc gặp giữa đường."
Thấy chưa...
Lê Tịnh nói: "Cô chủ em ấy à, trời không sợ, đất không sợ, gì cũng dám lôi về. Nhưng nhìn chung... là người tốt."
Kỷ Nghiễn Thanh gõ ngón tay lên bàn, dừng lại: "Cái này... khó nói." Tại, trông chẳng uy tín tí nào.
Một cảm giác kỳ quái dâng lên trong lòng Kỷ Nghiễn Thanh, lờ mờ, nhưng cô lười tìm hiểu. Cô nhìn bóng lưng đầy sức sống của Lê Tịnh, rồi dời về phía cầu thang.
Bóng dì Quách đã khuất, song Kỷ Nghiễn Thanh dường như vẫn thấy cái dáng lảo đảo. Thứ tình mẹ bao la đó vượt quá tầm hiểu biết của Kỷ Nghiễn Thanh. Cô không phán xét được sự cố chấp đó là ngu ngốc, hay là bản năng. Cô đứng đó, nhìn theo, mắt trĩu nặng.
Bỗng dưng, điện thoại trong túi rung lên. Kỷ Nghiễn Thanh chau mày, bực bội lôi ra. Mới thấy tên người gọi, mọi cảm xúc của cô đông cứng. Điện thoại tự ngắt, rồi lại réo.
Kỷ Nghiễn Thanh trơ cái mặt ra, nhét điện thoại vào túi, đứng dậy. Nó cứ rung, rung mãi, cho đến khi đầu dây bên kia mất kiên nhẫn.
Nhờ mấy bài review, cộng thêm hai chữ "biên viễn" nghe khá k*ch th*ch, nên thị trấn dễ nổi trên mạng. Mấy năm trước, chính quyền nhân cơ hội làm ngay con phố "cổ" (giả) để khách du lịch vung tiền. Ban ngày trời ấm, khách khứa tấp nập.
Kỷ Nghiễn Thanh cứ thế đi, cứ thế mua. Tay cô lỉnh kỉnh đồ thủ công, đặc sản... Trông chả khác gì con cừu béo, đợi làm thịt.
Ví dụ như cậu chủ trẻ của tiệm hương (nhang), trông thấy Kỷ Nghiễn Thanh là xông ra: "Chị đẹp, xem hương không? Bỏ tủ quần áo thơm lắm, chống mọt, trừ tà...!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!