Chương 9: (Vô Đề)

Rốt cuộc Liễu Thư Hàm cũng chẳng thể chạy tới nhà Trình Thu Diệc trong vòng hai phút. Thang máy đã lạnh lùng đóng sập cửa lại ngay một giây trước khi cô kịp lách vào. Chẳng còn cách nào khác, cô đành nghiến răng lao thẳng lên cầu thang bộ. Nhà Trình Thu Diệc ở tầng mười tám, khi leo tới nơi, Liễu Thư Hàm mệt đến mức chẳng khác nào một chú cún kiệt sức, mồ hôi từ trán chảy ròng ròng xuống cổ, cô chỉ hận không thể bò bốn chân đến trước mặt đại mỹ nhân.

Trình Thu Diệc đã mở sẵn cửa đứng chờ cô từ lâu. Hôm nay nàng mặc một chiếc váy dài, mái tóc đen nhánh xõa nhẹ trên bờ vai, trông thanh tao thoát tục như tiên nữ bước ra từ tranh vẽ. Có điều, gương mặt nàng vẫn lạnh tanh, toát lên vẻ khó lòng gần gũi. Chỉ đến khi nhìn thấy bóng dáng Liễu Thư Hàm đang thở hồng hộc ở lối thoát hiểm, nàng mới khẽ nở nụ cười.

Vừa leo xong mười tám tầng lầu, mắt Liễu Thư Hàm hoa lên như nổ đom đóm. Cô lết từng bước nặng nề đến cửa nhà nàng, một tay chống đầu gối th* d*c, tay kia run rẩy đưa gói bưu kiện ra: "Mỹ... mỹ nữ... bưu kiện... của chị này..." Phổi cô dường như chẳng còn chút dưỡng khí nào, nói được vài chữ ấy mà cứ như sắp đứt hơi đến nơi.

Trình Thu Diệc tiện tay đặt gói hàng lên kệ giày, nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu cô rồi lạnh lùng tuyên bố: "3 phút 45 giây."

"Chị ơi... tiểu dân kiếm sống không dễ dàng gì, xin chị đại xá đừng khiếu nại em mà. Em sai rồi, em thật sự biết lỗi rồi..." Liễu Thư Hàm hồi lại được chút sức lực, liền nắm lấy vạt váy của Trình Thu Diệc mà cầu xin.

Vốn dĩ Liễu Thư Hàm đã thấp hơn nàng một cái đầu, lại thêm bậc cửa nhà Trình Thu Diệc khá cao, nên khi nhìn lên, trông cô cứ tội nghiệp như một chú mèo nhỏ đi lạc.

Trình Thu Diệc từ trên cao nhìn xuống, nhưng mọi sự chú ý của nàng lại bị thu hút vào cổ áo của đối phương. Hôm nay Liễu Thư Hàm mặc một chiếc áo phông cổ rộng, từ góc nhìn của nàng, cảnh xuân bên trong cứ thấp thoáng ẩn hiện. Trình Thu Diệc không chút biến sắc khẽ nghiêng người tới trước để nhìn kỹ hơn, nhưng rồi nàng lại nhíu mày vì không mấy hài lòng.

Liễu Thư Hàm cả ngày chạy vạy khắp nơi đưa hàng, lỡ như gặp phải kẻ nào cũng nảy sinh ý đồ xấu với cô như nàng thì sao?

"Sau này đi làm không được mặc áo cổ trễ thế này nữa."

"Dạ?" Liễu Thư Hàm theo ánh mắt của nàng cúi xuống nhìn, vội vàng kéo cổ áo lên, cười gượng gạo: "Tại lúc nãy vội quá nên em không để ý."

Nhận ra chủ đề đang bị lái đi, cô lại vội vã quay về việc chính: "Mà đó không phải trọng điểm! Thu Diệc, lần này là em sai, chị tuyệt đối đừng khiếu nại em nhé, em sai thật rồi, sai mười mươi rồi..."

"Thế em sai ở đâu?"

"Em sai vì biết rõ khách hàng đang ở nhà mà vẫn để khách tự xuống lấy hàng, em sai vì chưa gọi điện trao đổi trước với khách..."

Liễu Thư Hàm liến thoắng liệt kê một hồi các tội trạng của mình, sau đó thấp thỏm nuốt nước bọt chờ đợi phán quyết. Vì leo một hơi lên tầng mười tám nên đến giờ cô vẫn chưa hoàn hồn, gương mặt trắng bệch, đôi môi chẳng còn lấy một chút sắc hồng.

Trình Thu Diệc khẽ thở dài, nắm lấy cổ tay dắt cô vào nhà: "Vào rửa mặt trước đi, khăn mặt của em vẫn còn treo trong phòng tắm đấy."

Liễu Thư Hàm ngẩn người. Đây là chiêu trò gì đây? Chẳng phải lúc nãy chị còn đang đùng đùng nổi giận sao?

Thấy cô không phản ứng, Trình Thu Diệc dứt khoát kéo cô vào phòng tắm, tự tay thấm nước ấm vào khăn rồi định lau mặt cho cô. Đến khi chiếc khăn đã sát ngay trước mắt, Liễu Thư Hàm mới sực tỉnh, vội né đầu sang một bên: "Để... để em tự làm."

Trình Thu Diệc nhìn cô một cái, rồi lặng lẽ đưa chiếc khăn sang.

"Thư Hàm, những lời tối qua chị nói, từng chữ từng câu đều là thật lòng."

Đôi bàn tay đang cầm khăn lau mặt của Liễu Thư Hàm chợt khựng lại, rồi cô lại giả vờ như không có chuyện gì mà tiếp tục cử động: "À phải rồi, tối qua lỡ mất buổi xem phim tiếc thật đấy. Em thấy vé phim đó đắt cắt cổ luôn, đúng là lãng phí..."

Trình Thu Diệc dứt khoát gỡ chiếc khăn đang che mặt cô ra, nhìn thẳng vào mắt cô đầy nghiêm túc: "Thư Hàm, em còn định trốn tránh đến bao giờ?"

Liễu Thư Hàm hoảng loạn, ánh mắt bắt đầu đảo liên hồi: "Trốn gì mà trốn, chị nói gì em chẳng hiểu gì cả."

Trình Thu Diệc chẳng buồn phí lời thêm nữa, nàng cúi xuống, trực tiếp khóa chặt đôi môi vừa mới lấy lại chút sắc đỏ kia.

Liễu Thư Hàm trợn tròn mắt nhìn gương mặt phóng đại của Trình Thu Diệc, đầu óc trống rỗng hoàn toàn.

Trình Thu Diệc đang hôn cô! Không phải nằm mơ, đây là cảm giác thật sự. Môi nàng rất mềm, tựa như miếng thạch mát lạnh. Tim Liễu Thư Hàm như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, quỷ thần xui khiến thế nào, cô lại khẽ đưa đầu lưỡi l**m nhẹ lên môi nàng.

Đồng tử Trình Thu Diệc co rút lại, nàng vòng tay ôm lấy cô, cuồng nhiệt đáp lại nụ hôn của kẻ vừa định thả thính xong là muốn chạy trốn. Nàng ép Liễu Thư Hàm vào tấm gương phía sau, sâu sắc kiếm tìm hơi ấm trong khoang miệng cô.

"A!"

Đột nhiên, Liễu Thư Hàm bám lấy vai Trình Thu Diệc rồi liều mạng đẩy nàng ra ngoài. Trình Thu Diệc vô cùng hụt hẫng buông cô ra, bất mãn hỏi: "Làm sao vậy?"

Chỉ thấy Liễu Thư Hàm hai tay bấu chặt vào bồn rửa mặt bằng sứ trắng, rồi cả người trượt dài xuống sàn gạch phòng tắm, ngũ quan nhăn nhó vì đau đớn.

Trình Thu Diệc hoảng hốt, vội vàng ngồi xổm xuống đỡ lấy Liễu Thư Hàm, lo lắng gọi: "Thư Hàm? Thư Hàm em làm sao vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!