Chương 8: (Vô Đề)

Liễu Thư Hàm nằm dài trên giường, đầu óc quay cuồng với đủ loại suy nghĩ mông lung. Chiếc điện thoại đặt bên cạnh khẽ rung lên, cô cầm lấy xem thử thì thấy có tin nhắn mới trên Weibo. Trang cá nhân của cô chỉ có độc một người theo dõi, chẳng cần đoán cũng biết là ai.

Một Tảng Đá: [Vẫn thức à?]

"Một Tảng Đá" chính là kẻ lạ mặt từng bị cô chặn không biết bao nhiêu lần. Sau khi kết bạn, cả hai thỉnh thoảng cũng có trò chuyện, nhưng chủ yếu chỉ là vài câu xã giao hời hợt, chẳng có gì sâu sắc. Vì tên Weibo của Liễu Thư Hàm là "Một Khúc Gỗ", nên người kia cũng đổi luôn tên mình thành "Một Tảng Đá" cho cân xứng. Cô chẳng rõ khối đá này là nam hay nữ, thôi thì cứ tạm coi đối phương là một chị gái xinh đẹp nào đó cho dễ bề mộng mơ.

Một Khúc Gỗ: [Sao chị vẫn chưa ngủ?]

Tầm này đã gần năm giờ sáng, không ngờ trên đời vẫn còn có kẻ thức đêm giống như cô.

Một Tảng Đá: [Chẳng phải em cũng chưa ngủ đó sao?]

Một Khúc Gỗ: [Đêm dài đằng đẵng, vô tâm giấc nồng.]

Một Tảng Đá: [(Cười trộm) Sao hôm nay không thấy đăng ảnh mỹ nữ nữa thế?]

Nhắc đến Trình Thu Diệc, mặt Liễu Thư Hàm lập tức nhăn như khỉ ăn gừng. Cô khổ sở lăn lộn một vòng trên giường, ngón tay gõ phím lia lịa:

Một Khúc Gỗ: [Mỹ nữ tỷ tỷ khẩu vị có chút nặng, em đang cần thời gian để hoàn hồn đây.]

Một Tảng Đá: [Sao thế? Không lẽ chị ấy vừa tỏ tình với em à?]

Liễu Thư Hàm giật mình đến mức tuột tay, chiếc điện thoại rơi bộp xuống mặt. Cô luống cuống ngồi bật dậy, vội vàng hỏi lại:

Một Khúc Gỗ: [Sao cái này mà chị cũng biết?]

Khối đá này là thần thạch phương nào mà sao lại có thể tiên đoán như thần thế này?

Một Tảng Đá: [Đoán bừa thôi, không ngờ lại trúng phóc.]

Một Khúc Gỗ: *[...] *

Một Tảng Đá: [Nhìn bộ dạng hồn bay phách lạc này của em, đừng nói là em đã từ chối người ta rồi nhé?]

Liễu Thư Hàm trợn mắt sững sờ: [Chị ơi, chị đi xem bói được rồi đấy!]

Một Tảng Đá: [Tại sao lại từ chối? Chê người ta không đủ xinh đẹp à?]

[Tất nhiên là không phải!] Liễu Thư Hàm gõ một tràng dài định giải thích, nhưng nghĩ đi nghĩ lại rồi lại xóa sạch: [Chuyện của tụi em phức tạp lắm, chị không hiểu được đâu.]

Phải một lúc lâu sau "Một Tảng Đá" mới gửi lại một câu, lâu đến mức Liễu Thư Hàm tưởng chị ta đã ngủ quên mất rồi.

Một Tảng Đá: [Em có yêu chị ấy không?]

Yêu chứ, Liễu Thư Hàm yêu Trình Thu Diệc đến tận xương tủy. Nhưng chút tâm tư thầm kín của thiếu nữ, dường như khó lòng có thể bày tỏ hết với người ngoài. Cô không trả lời câu hỏi ấy, chỉ lặng lẽ tắt điện thoại, nằm nhìn trân trân lên trần nhà tối om.

Liễu Thư Hàm biết mình là người đồng tính từ rất sớm, một sự thật thuộc về bản năng. Gia đình cô vốn rất hạnh phúc, cha mẹ yêu thương nhau, không hề có những chấn thương hay tác động ngoại cảnh nào như trong sách vở thường viết; cô sinh ra đã chỉ có khao khát với phụ nữ. Cô nhận ra điều này từ những năm cấp hai, nhưng chỉ khi gặp được Trình Thu Diệc, cô mới có thể thản nhiên chấp nhận con người thật của mình.

Đã từng có một quãng thời gian dài Liễu Thư Hàm rơi vào trạng thái tự ghê tởm bản thân. Cô cảm thấy mình là một kẻ b**n th**, chẳng dám kết giao với bất kỳ ai vì sợ người ta sẽ nhìn ra những điểm khác thường ở mình.

Chỉ đến khi gặp được Trình Thu Diệc, Liễu Thư Hàm mới nhận ra rằng việc yêu một người cùng giới chẳng phải điều gì đáng sợ. Trình Thu Diệc tuyệt vời đến thế, phải lòng một người như nàng vốn là lẽ dĩ nhiên. Lòng cô đáng lẽ phải tràn ngập niềm vui sướng, mỗi khi nghĩ về nàng đều thấy ngọt ngào, sao có thể thấy kinh hãi cho được.

Cũng chính vì nàng tuyệt vời như thế, nên nàng xứng đáng có được một cuộc đời rực rỡ dưới ánh mặt trời.

Phòng ngủ của Trình Thu Diệc có một ô cửa sổ sát đất rất lớn, lúc này nàng đang ngồi xếp bằng trên bệ cửa. Nàng siết chặt chiếc điện thoại trong tay, khung tin nhắn với "đầu gỗ" vẫn im lìm không một hồi âm. Màn hình duy nhất thắp sáng bóng tối rốt cuộc cũng chẳng thể kiên trì thêm được nữa, lịm dần rồi tắt hẳn.

Trình Thu Diệc buộc tóc hững hờ sau gáy, miệng ngậm một điếu thuốc nhưng không châm lửa.

Năm Trình Thiên Hoành dẫn tình nhân về nhà, Trình Thu Diệc bắt đầu sa vào khói thuốc. Năm đó nàng sống bất cần, thuốc lá, rượu bia, cờ bạc, đua xe... tất cả những gì được coi là sự nổi loạn của tuổi trẻ nàng đều đã nếm trải, dù khi ấy thanh xuân của nàng cũng đã dần đi đến hồi kết. Cũng năm đó, nàng cắt đứt liên lạc với tất thảy bạn bè trước kia, bao gồm cả Liễu Thư Hàm. Chẳng vì lý do gì cả, chỉ là chính nàng lúc bấy giờ cũng chán ghét vẻ ngoài tàn tạ của bản thân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!