Chương 72: NGOẠI TRUYỆN 1 (HẠ)

A Chí đến đón vợ con về. Nhan Thái Linh vẫn còn giận chồng nên chẳng thèm nhìn mặt, chị bế Dao Dao hầm hầm bước đi trước, mặc cho A Chí vừa cười xòa vừa lẽo đẽo theo sau. Bé Dao Dao nằm trong lòng mẹ vẫn không quên vẫy tay rối rít chào tạm biệt mẹ nhỏ.

Không còn tiếng nô đùa của Dao Dao, căn phòng khách rộng lớn bỗng trở nên tĩnh lặng. Trình Bác Minh chủ động dọn dẹp bàn ăn rồi vào bếp rửa bát, nhường lại không gian riêng tư cho sư phụ và sư nương.

Sau trận khóc trút sạch nỗi lòng, Thư Hàm thấy trong lòng trống rỗng. Cô ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, dáng người hơi còng xuống, tay vẫn nắm chặt tay Thu Diệc không rời.

Trong lòng bàn tay Thư Hàm có một vết sẹo cũ từ năm năm trước. Ngày đó, vết sẹo trông cực kỳ dữ tợn, da thịt lồi hẳn lên như một con rết bò ngang lòng bàn tay. Suốt mấy năm trời, Thu Diệc đã lặn lội tìm đủ mọi loại thuốc đông tây kết hợp, bôi có uống có, cuối cùng vết sẹo cũng mờ dần đi, giờ chỉ còn là một vệt nhạt màu, phải chạm thật khẽ mới cảm nhận được.

Thu Diệc vốn không mê tín, nhưng người ta thường bảo sẹo trong lòng bàn tay là phá tướng, ảnh hưởng đến mệnh số.

"Phá tướng cũng tốt. Trước đây số em vốn cô độc, có lẽ nhờ vết sẹo này phá hỏng cái số khổ ấy nên em mới được ở bên chị, chị thấy đúng không?" Thư Hàm đã từng gối đầu lên vai Thu Diệc mà nói như vậy. Lúc đó, những sợi tóc nhỏ đâm vào cổ Thu Diệc khiến chị thấy ngưa ngứa, chị nắm lấy tay cô mà xoa nhẹ, cảm thấy vệt sẹo kia cũng thật đáng yêu.

Giờ đây, Thu Diệc lại nắm lấy bàn tay ấy, ngón cái khẽ v**t v* lên vệt sẹo mờ.

Cả hai im lặng hồi lâu. Rồi như đã hạ quyết tâm, Thư Hàm đột nhiên nói: "Thu Diệc, nếu chị chết, em sẽ chết cùng chị. Một người sống lại cô độc, đau khổ lắm."

"Đừng nói bậy." Thu Diệc siết chặt tay cô, "Còn ba mẹ thì sao? Còn Bác Minh nữa? Thư Hàm, em không được ích kỷ như vậy."

"Ích kỷ chính là chị mới đúng!" Thư Hàm bỗng giật tay về, "Trình Thu Diệc, đã hứa là cùng nhau đến đầu bạc răng long, giờ chị định đổi ý sao? Rõ ràng chị mới là kẻ ích kỷ nhất!"

Thu Diệc nghẹn lời. Thư Hàm như xì hơi, cười khổ: "Nói mấy chuyện này làm gì, chỉ là nghi vấn thôi mà, xem hai đứa mình tự dọa mình kìa."

Trong bếp, Trình Bác Minh nghe thấy mà khẽ thở dài.

Đêm muộn, Thư Hàm rốt cuộc cũng chìm vào giấc ngủ. Thu Diệc nghiêng người nhìn cô trong bóng tối, nhìn mãi mà không thấy đủ. Thư Hàm đã qua tuổi ba mươi, ngay cả bà Hứa cũng khen con gái giờ đã trưởng thành, đằm thắm hơn. Nhưng trong mắt Thu Diệc, Thư Hàm chưa bao giờ thay đổi. Kể từ năm mười bảy tuổi khi hai người chia cách, hình bóng Thư Hàm trong nàng đã vĩnh viễn dừng lại ở tuổi thanh xuân rực rỡ năm ấy.

"Thư Hàm, chị thực sự muốn ở bên em cả đời."

Sáng sớm hôm sau, Thư Hàm đưa Thu Diệc đi bệnh viện kiểm tra lại, Bác Minh cũng đi cùng. Kết quả chẩn đoán có rất nhanh: Trình Thu Diệc thực sự có một khối u trong não, nhưng may mắn thay, đó là khối u lành tính.

Nghe đến đó, Thư Hàm như trút được gánh nặng nghìn cân, cả người lả đi trong vòng tay Thu Diệc.

Lành tính. Thật may, vẫn là lành tính.

"Bác sĩ, sư phụ tôi sinh hoạt rất điều độ, sức khỏe cũng cực kỳ tốt, sao tự nhiên lại mọc ra khối u trong não được?" Trình Bác Minh thắc mắc.

Bác sĩ lật xem bệnh án của Trình Thu Diệc, ôn tồn giải thích: "Nguyên nhân dẫn đến u não rất phức tạp, đặc biệt là các chấn thương vùng đầu có thể làm tăng nguy cơ phát bệnh lên khoảng 11%. Năm năm trước Trình tiểu thư từng gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng gây thương tích ở đầu, không loại trừ khả năng đó là mầm mống khởi đầu."

"Vậy có chữa khỏi được không bác sĩ?"

"Chắc chắn là được. Khối u lành tính sau khi phẫu thuật cắt bỏ có tỷ lệ bình phục rất cao, gia đình không cần quá lo lắng. Chỉ cần trong vòng năm năm tới nhớ đi tái khám định kỳ để phòng ngừa tái phát là ổn."

Lịch phẫu thuật được ấn định vào tuần sau. Trong lúc y tá đang dặn dò Liễu Thư Hàm về chế độ ăn uống trước khi mổ, Trình Thu Diệc và Trình Bác Minh đứng đợi bên ngoài hành lang.

Bất kỳ cuộc phẫu thuật nào cũng tiềm ẩn rủi ro, chẳng hạn như di chứng sau khi cắt bỏ u não có thể là suy giảm trí lực hoặc chậm phản ứng, dân gian hay gọi là chứng ngớ ngẩn.

"Bác Minh, nếu chẳng may chị có mệnh hệ gì, cậu phải chăm sóc sư nương cho thật tốt."

Trình Bác Minh đứng sau lưng Thu Diệc, trầm giọng đáp: "Sư phụ, em nhất định sẽ lo cho sư nương chu đáo."

Cậu nhóc ngày nào giờ chỉ còn kém Thu Diệc hai centimet, sang năm chắc chắn sẽ cao chạm mốc một mét tám. Người nhà họ Trình vốn mang sẵn dòng máu bạc tình trong xương tủy; dù những năm qua quan hệ giữa cậu và Thu Diệc đã dịu đi nhiều nhưng cũng không quá thân mật, chủ yếu vẫn là tình nghĩa sư đồ. Nếu người ngoài không nhắc, có lẽ cả hai đều quên mất họ vốn là chị em ruột thịt.

"Tháng này cậu đã đi thăm mẹ chưa?" Thu Diệc hỏi thêm.

"Em đi rồi. Bác sĩ bảo tâm trạng bà ấy đã ổn định hơn, nhưng e là không thể hồi phục hoàn toàn, duy trì được như hiện tại đã là kết quả tốt nhất rồi."

Thẩm Văn Cầm bị loạn thần từ hai năm trước. Ban đầu Thu Diệc cứ ngỡ cô ta giả vờ, nhưng sau đó bác sĩ xác nhậncô ta bị tâm thần phân liệt, được giảm án và đưa vào viện dưỡng lão. Từ đó đến nay, Trình Bác Minh vẫn đều đặn đi thăm mẹ mỗi tháng, thấm thoát cũng đã hai năm trôi qua.

"Thời gian trôi nhanh thật đấy." Thu Diệc nhớ lại lần đầu gặp Bác Minh, khi đó cậu mới chỉ là một đứa trẻ chập chững tập đi. Ngày ấy nàng từng cảm thấy cả nhà họ Trình đều nợ nàng, không ngờ sau này hai chị em lại nên duyên sư đồ thế này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!