Chương 70: (Vô Đề)

Sau khi ở lại thành phố Z cùng cha mẹ Thư Hàm vài ngày, ha người quay trở về thành phố C.

Mọi thứ dường như vẫn như cũ, mà cũng dường như đã hoàn toàn khác xưa.

Liễu Thư Hàm bận rộn hơn trước rất nhiều. Không phải bận đưa chuyển phát nhanh, mà là bận rộn lo cho đám cưới nhỏ của hai người.

Ngày cưới được định vào tháng Năm, địa điểm là nơi trước đây A Chí tổ chức tiệc đầy tháng cho con gái. Chỗ đó tính bảo mật cao, yên tĩnh, lại là sản nghiệp của A Chí nên người nhà làm với nhau lúc nào cũng thuận tiện hơn.

Mỗi ngày tan làm, việc đầu tiên Thư Hàm làm là cùng Thu Diệc chọn kiểu váy cưới, chọn nhẫn, rồi xem các phương án trang trí bên tổ chức gửi qua. Bận đến sứt đầu mẻ trán nhưng càng bận cô lại càng thấy hạnh phúc.

Dù khách mời chẳng có mấy người, Thư Hàm vẫn trịnh trọng in thiếp mời: một tấm cho nhà A Chí, một cho Viên Anh, một cho Tần Giang, và một cho ba mẹ mình.

Nhà A Chí tính cả bé Dao Dao là năm người, Viên Anh nghe bảo sẽ dẫn thêm một người, Tần Giang đi lẻ, ba mẹ Thư Hàm hai người, thêm cả Trình Bác Minh nữa. Cộng cả hai nhân vật chính, tổng cộng chỉ có mười ba người. Một phòng khách ngồi còn chẳng chật, vậy mà họ vẫn đặt hẳn một sảnh tiệc lớn.

Viên Anh đến thành phố C sớm hơn một tháng. Lúc cô về là tháng Tư, tiết Thanh minh vừa qua, thành phố C đổ mưa ròng rã nửa tháng trời không thấy bóng mặt trời. Vì Thư Hàm không xin nghỉ được, Thu Diệc một mình ra sân bay đón bạn.

Đi cùng Viên Anh là một người phụ nữ có vóc dáng khá cao, chỉ thấp hơn Viên Anh nửa đầu. Mái tóc ngắn ôm lấy gương mặt, trên người tuyệt nhiên không có một món trang sức nào, vận chiếc sơ mi trắng tinh khôi, khuy áo cài chỉnh tề đến tận nốt cao nhất. Trông cô ấy xấp xỉ tuổi Viên Anh, nhưng nét tang thương nơi chân mày thì không giấu được, cả người toát ra vẻ thong dong, cứng cỏi như một cây bạch dương đã kinh qua sương gió.

Viên Anh dường như đang lấy lòng, ghé tai người phụ nữ nói gì đó, nhưng gương mặt cô ấy không mấy thay đổi, ánh mắt chỉ khẽ lay động, chẳng rõ có đang nghe hay không.

Thu Diệc làm bạn với Viên Anh bao năm, hiểu rõ tính cô nhất. Có bao giờ thấy Viên Anh phải hạ mình lấy lòng ai như vậy đâu? Nàng thầm quan sát người phụ nữ kia, ngoài vẻ chững chạc, trầm ổn ra thì chưa thấy điểm gì quá đặc biệt. Nhưng nhìn kỹ thì ngũ quan cô ấy rất có chiều sâu, càng nhìn càng thấy cuốn hút.

Hóa ra Viên Anh lại thích kiểu mỹ nhân nội liễm thế này. Chẳng trách bao năm ở nước ngoài, bao nhiêu bóng hồng ngoại quốc cô đều không để mắt tới. Mỹ nữ thế này, không tìm ở trong nước thì còn tìm ở đâu?

"Viên Anh, mừng cậu trở về." Thu Diệc đón lấy vali, khẽ gật đầu chào người phụ nữ đi cùng. Cô ấy cũng gật đầu đáp lễ.

Viên Anh vừa xuống máy bay đã giở giọng trêu chọc: "Trình Thu Diệc, cậu giỏi thật đấy. Mấy tháng không gặp mà không chỉ hốt được Liễu Thư Hàm, còn giải quyết xong cả nhạc phụ nhạc mẫu nữa, nể thật!" Giỡn xong cô mới nhớ ra giới thiệu: "Đúng rồi, đây là Hà Mặc Thiên, là..."

"Tài xế." Người phụ nữ tên Hà Mặc Thiên cướp lời, như sợ Viên Anh nói bậy.

Giọng cô ấy rất khàn, không phải kiểu khàn gợi cảm, mà giống như có một mẩu giấy nhám mắc trong cổ họng, mỗi âm tiết phát ra đều phải trải qua những lần cọ xát nhọc nhằn.

Viên Anh liếc nhìn Hà Mặc Thiên một cái, rồi cười hì hì phụ họa: "Đúng, tài xế, tài xế riêng của tớ."

Thu Diệc hiểu ý, mỉm cười tự giới thiệu: "Tôi là Trình Thu Diệc, rất vui được gặp cô." Rồi nàng quay sang trêu Viên Anh: "Cậu cũng sang chảnh gớm, lương không bao nhiêu mà lại thuê hẳn một tài xế riêng xinh đẹp thế này."

"Thì chẳng phải còn có cậu sao." Viên Anh thản nhiên đáp, "Đợi tớ phá sản sẽ dắt A Thiên đến nhà cậu ăn bám, dù sao cậu cũng giàu, mà Thư Hàm nấu ăn lại ngon nữa."

Thư Hàm thường bảo Thu Diệc mặt dày, nhưng Viên Anh mới thực sự là kẻ không biết xấu hổ là gì. Thu Diệc nửa đùa nửa thật nói với Hà Mặc Thiên: "A Thiên này, cô phải quản cậu ấy cho chặt vào, nhìn xem cậu ấy nói năng có chấp nhận được không cơ chứ?"

Hà Mặc Thiên chỉ cười gượng, không lên tiếng. Bầu không khí bỗng chốc trở nên đông đặc một cách kỳ lạ.

Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Trình Thu Diệc ném cho Viên Anh một ánh mắt đầy nghi hoặc.

Đáp lại, Viên Anh chỉ lắc đầu vẻ gặp phải đại địch, ra hiệu chuyện dài lắm, đừng hỏi thêm làm gì.

Cái người tên Viên Anh này, năm ngoái còn hùng hồn tuyên bố trái tim đã nguội lạnh, giờ nhìn lại xem, rõ ràng là mầm sống đã hồi sinh, nhịp đập rộn ràng hơn bao giờ hết.

Hà Mặc Thiên là một người phụ nữ cực kỳ tĩnh lặng. Suốt quãng đường đi, dù Viên Anh và Trình Thu Diệc có chuyện trò rôm rả đến đâu, cô cũng chẳng hề có ý định góp vui. Cô ngồi thẳng lưng, đôi mắt chăm chú nhìn những hạt mưa bụi li ti vương trên mặt kính, tựa hồ như đang tự ngăn cách mình với cả thế giới ngoài kia.

Mái tóc ngắn lòa xòa che khuất đôi mắt, chỉ để lộ đường xương hàm thanh mảnh như dao tạc. Nơi cổ cô thấp thoáng vài vết sẹo cũ, được cổ áo sơ mi cài kín che giấu đi.

Đúng là mỗi người đều mang trong mình một nỗi niềm riêng khó tỏ.

Trình Thu Diệc chợt thấy đồ đầu gỗ nhà mình thật tuyệt vời. Cô biết nấu ăn, biết sưởi ấm giường, lại còn hay làm nũng như một chú mèo nhỏ, khiến người ta chỉ muốn nâng niu, chiều chuộng hết mực.

Buổi tối, biết Viên Anh có dẫn theo khách, Liễu Thư Hàm xin nghỉ sớm để đi chợ, mua thêm thật nhiều thức ăn ngon. Vừa về đến nhà, cô đã bị Viên Anh túm lại trêu chọc vài câu khiến mặt đỏ bừng, rồi vội vàng lẩn vào bếp bận rộn. Trình Thu Diệc cũng nhanh chân theo vào làm trợ thủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!