Chương 7: (Vô Đề)

Liễu Thư Hàm vẫn ngồi bệt dưới chân cột trụ lớn trước rạp chiếu phim. Chiếc váy dài bị cô ngồi đè lên nên đã hằn lên vô số nếp nhăn, đôi giày cao gót bị đá văng, nằm chỏng chơ một góc. Cô tựa đầu vào mặt đá cẩm thạch lạnh lẽo mà ngủ gật; mái tóc vốn được chải chuốt gọn gàng khi ra khỏi nhà nay đã trở nên bù xù, rối rắm. Đầu cô mỗi lúc một cúi thấp, tưởng như sắp gục hẳn vào lồng ngực. Mái tóc búi cao để lộ một đoạn gáy trắng ngần, thon thả, đẹp đến nao lòng.

Lúc này, kim đồng hồ trên tường đã chỉ qua con số 2. Trước rạp phim vắng ngắt không một bóng người, ngay cả cậu nhân viên bán bỏng ngô cũng đã bắt đầu dọn dẹp để đóng cửa.

Đêm về khuya, nhiệt độ hạ thấp. Liễu Thư Hàm vẫn nhắm nghiền mắt, theo bản năng khẽ rùng mình rồi vòng tay ôm chặt lấy bả vai, cố thu mình lại thành một cục nhỏ để tìm chút hơi ấm.

Đã không dưới hàng chục lần cô nảy ra ý định bỏ về, nhưng rốt cuộc cô lại tự bướng bỉnh với chính mình, muốn xem thử bản thân có thể kiên trì chờ đợi đến bao giờ.

Khi Trình Thu Diệc chạy đến nơi, đập vào mắt nàng chính là cảnh tượng ấy. Liễu Thư Hàm trông tội nghiệp vô ngần, co ro trên nền đất chẳng khác nào cô bé bán diêm trong câu chuyện cổ tích. Một nỗi đau nhói như kim châm dày đặc bóp nghẹt trái tim Trình Thu Diệc. Nàng sải bước dài, vội vàng chạy đến ôm chầm lấy cô vào lòng. Chạm vào làn da lạnh ngắt của Liễu Thư Hàm, lòng chị lại dâng lên một cơn sóng tự trách muộn màng.

Đúng là một kẻ ngốc, ngốc đến mức khiến người ta phải đau lòng.

"Mỹ nữ, cô là bạn của cô bé này à?" Cậu nhân viên bán bỏng ngô sau khi khóa kỹ cửa quầy, đi ngang qua thấy vậy liền bắt chuyện với Trình Thu Diệc: "Tôi nói thật, cô cũng quá đáng quá. Đến không được thì cũng phải báo người ta một tiếng chứ, con gái nhà người ta một mình ngồi đợi từ chiều đến nửa đêm, chậc chậc, tôi nhìn còn thấy xót xa giùm."

"Cô ấy đến từ lúc nào?" Trình Thu Diệc hỏi cậu nhân viên nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào Liễu Thư Hàm. Nàng nhẹ nhàng vuốt lại lọn tóc rối bết trên trán cô, dịu dàng gọi khẽ: "Thư Hàm? Đầu gỗ ơi? Tỉnh dậy đi em, chúng ta về nhà thôi."

Liễu Thư Hàm dụi mắt tỉnh dậy, người đầu tiên cô nhìn thấy chính là gương mặt của Trình Thu Diệc ở ngay sát gang tấc. Vẫn còn mơ màng chưa tỉnh hẳn, cô cứ ngỡ mình đang chìm trong một giấc chiêm bao, thế là hai tay vòng lấy cổ Trình Thu Diệc, đặt lên má nàng một nụ hôn rõ kêu: "Thu Diệc! Chị đến rồi, cuối cùng chị cũng đến rồi!"

Cậu nhân viên đứng cạnh đó thấy cảnh này thì phì cười, vừa che miệng cười trộm vừa lắc đầu quay đi.

Lúc bấy giờ Liễu Thư Hàm mới sực tỉnh, nhận ra đây chẳng phải là mơ. Cô vội vàng buông tay, gương mặt hết xanh lại đỏ vì ngượng: "Em... em xin lỗi... Em cứ tưởng mình đang nằm mơ..."

"Ồ?" Trình Thu Diệc đưa tay chạm nhẹ vào bên má vừa bị hôn, khẽ nhếch môi: "Cái đồ gỗ mục vạn năm này hôm nay cuối cùng cũng thông suốt rồi sao? Em nằm mơ thấy gì mà vừa thấy chị đã vội vồ lấy hôn một cái thế?"

Không chỉ mơ thấy hôn chị thôi đâu, còn mơ thấy cùng chị làm chuyện này chuyện kia nữa kìa. Những lời này Liễu Thư Hàm nào dám thốt ra, cô đành giả vờ như không nghe thấy gì, mắt nhìn đông ngó tây, tuyệt nhiên không dám đối diện với Trình Thu Diệc.

Hai mắt cô lúc này lem nhem vì mascara, tạo thành hai quầng đen sì quanh mắt. Trình Thu Diệc nhìn mà vừa buồn cười vừa xót xa: "Đồ ngốc này, sao lại cứ đứng đây đợi mãi thế? Nhỡ chị không đến thật thì sao?"

"Thì chẳng phải chị đã đến rồi đó sao..." Liễu Thư Hàm phát hiện mình vẫn còn đang ở trong vòng tay của Trình Thu Diệc, ngượng nghịu tránh ra rồi đứng dậy. Cô vỗ vỗ lớp bụi bẩn bám đầy trên váy, giả vờ thản nhiên: "Người đến là tốt rồi. Dù sao hôm nay cũng chẳng xem phim được nữa, ngày mai em còn phải đi làm sớm. Tầm này xe buýt hết sạch rồi, chị nhất định phải chịu trách nhiệm đưa em về nhà đấy, không được từ chối đâu!"

Trình Thu Diệc cúi đầu, chợt thoáng thấy gót chân đã bị cọ đến máu thịt be bét của cô.

Nàng liền quỳ một gối xuống bên chân Liễu Thư Hàm, nhẹ nhàng chạm vào cổ chân thanh mảnh. Một người sợ đau đến mức ấy, vậy mà chân bị thương thành ra nông nỗi này lại chẳng hề nhíu mày lấy một cái.

Liễu Thư Hàm như bị điện giật, vội thu chân lại rồi lúng túng kéo Trình Thu Diệc đứng dậy: "Chị làm gì thế hả, mau đứng lên đi! Nền đất bẩn như vậy mà cũng ngồi xuống được, chị tưởng mình là đứa trẻ lên ba chắc?"

"Thư Hàm, để chị cõng em về nhé?" Trình Thu Diệc xoay người lại, nắm chặt lấy tay cô.

Liễu Thư Hàm giật mình sửng sốt. Trình Thu Diệc trước giờ chẳng mấy khi gọi thẳng tên cô, lúc nào cũng "đầu gỗ" này "đầu gỗ" nọ, tự dưng xưng hô chính thức thế này làm cô thấy cứ là lạ, tim đập thình thịch.

Cô như tên trộm len lén nhìn quanh, tuy biết rõ xung quanh chẳng còn ai nhưng ở nơi công cộng thế này thực sự vẫn thấy ngượng ngùng vô cùng.

"Chị cõng nổi em không đấy? Đừng thấy em gầy mà lầm, xương cốt em nặng lắm đấy nhé."

Trình Thu Diệc cười khẩy: "Thử rồi biết ngay ấy mà. Yên tâm, không để em ngã đâu." nàng ngồi xổm xuống trước mặt Liễu Thư Hàm, vỗ vỗ vai mình: "Lên đi."

Liễu Thư Hàm rón rén đặt hai tay lên vai nàng, rồi từ từ áp cả người lên tấm lưng ấy.

Trình Thu Diệc dùng hai tay đỡ lấy chân Liễu Thư Hàm rồi đứng dậy. Nàng khẽ xốc người trên lưng để điều chỉnh tư thế, sau đó dễ dàng nhặt đôi giày cao gót đang vứt lăn lóc dưới đất lên rồi sải bước đi ra ngoài.

"Chị cứ tưởng cái đồ đầu gỗ nhà em nặng lắm, hóa ra lại nhẹ bẫng thế này."

"Thế mới là em chứ." Liễu Thư Hàm tựa đầu vào vai nàng, đắc ý đáp.

Tấm lưng của Trình Thu Diệc hơi gầy, lớp cơ mỏng bao bọc lấy xương bả vai. Liễu Thư Hàm cảm giác như mình có thể nghe thấy cả nhịp tim của nàng qua lớp áo mỏng manh ấy. Nhưng tấm lưng ấy lại vô cùng vững chãi, khiến cô có cảm giác an tâm chưa từng thấy.

Thế là Liễu Thư Hàm thầm nghĩ, nếu Trình Thu Diệc cứ mãi cõng cô như thế này, thì dù có bị cho leo cây thêm mấy lần nữa cũng chẳng sao.

Trên vỉa hè vắng lặng, chỉ thỉnh thoảng mới có vài chiếc xe lao vút qua. Trình Thu Diệc cứ thế cõng Liễu Thư Hàm chậm rãi bước đi, tựa như con đường này kéo dài mãi không có điểm dừng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!