"Nếu không phải vậy, tại sao em lại trốn tránh chị?"
Hả?
Liễu Thư Hàm ngẩn người, cuống quýt phủ nhận: "Không có, em làm gì có trốn chị đâu..." Cô ước còn chẳng được mỗi ngày đều thấy Trình Thu Diệc, lẽ nào lại đi trốn tránh nàng cho được.
"Vậy chị hẹn em bao nhiêu lần, sao em chẳng chịu đồng ý lấy một lần nào?" Trình Thu Diệc đan mười ngón tay vào nhau đặt trên đầu gối, ánh mắt dán chặt vào một góc bàn trà, trông như thể đang tổn thương sâu sắc lắm.
Liễu Thư Hàm vội vàng giải thích: "Em không có ý đó đâu! Thật sự là mấy ngày nay em bận quá, không thể dứt ra được thôi! Thu Diệc, em nói thật mà! Chị phải tin em!"
"Thật chứ?"
"Vâng ạ!" Liễu Thư Hàm gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Ánh mắt Trình Thu Diệc khẽ lay động, gương mặt lộ ra ý cười: "Đầu gỗ à, em không trốn tránh chị là tốt rồi."
Nàng nói tiếp: "Vậy khi nào em mới rảnh? Lần trước chúng ta đã hẹn đi xem phim cùng nhau mà đến giờ vẫn chưa thực hiện được đấy."
Liễu Thư Hàm ngẫm nghĩ một hồi rồi đáp: "Hình như thứ Ba tuần sau em mới tới lịch nghỉ bù..."
"Sao mà lâu thế?" Trình Thu Diệc lộ vẻ bất mãn.
"Dạo này công ty đang thiếu người làm quá ạ..."
"Vậy đến hôm đó chị sẽ qua đón em. Lần này không được đổi ý đâu đấy nhé."
"Rõ! Báo cáo tổ chức, em bảo đảm không đổi ý!" Liễu Thư Hàm cười hì hì, đưa tay lên làm động tác chào kiểu quân đội một cách xiêu vẹo rồi đứng dậy: "Thôi em đi đây, vẫn còn một túi bưu kiện lớn đang chờ, hôm nay nhất định phải giao cho xong."
"Đầu gỗ, em có định đổi công việc khác không?" Trình Thu Diệc cũng đứng dậy theo cô.
Liễu Thư Hàm gãi đầu: "Làm shipper cũng tốt mà chị, tự do tự tại. Bắt em ngồi lì trong văn phòng chắc em chịu không thấu đâu."
"Cái nghề này dãi nắng dầm mưa cực lắm. Em mới đi làm lại có mấy ngày mà người đã gầy rộc đi rồi." Trình Thu Diệc đưa tay khẽ chạm vào eo Liễu Thư Hàm, đôi mày thanh tú chau lại. Cô gái này khó khăn lắm mới được nàng vỗ béo lên một chút, giờ lại sụt đi đâu hết cả rồi.
"Gầy mới đẹp chứ chị, phụ nữ ai chẳng muốn mình mảnh mai một chút."
Nhưng chị chỉ muốn nuôi em béo trắng lên thôi, Trình Thu Diệc thầm nghĩ. Tốt nhất là mập đến mức cả thế giới đều chê bai em, khi đó em chỉ có thể ngoan ngoãn ở lại bên cạnh chị, chẳng đi đâu được nữa.
"Thôi không tán dóc với chị nữa, em phải đi thật đây. Chị ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, ngồi phòng điều hòa thì nhớ khoác thêm áo, để cảm lạnh là chỉ mình chị khổ thôi đấy."
Trình Thu Diệc định nói thêm gì đó nhưng Liễu Thư Hàm đã nhanh chân khép cửa lại. Nàng ngồi thẫn thờ trên sofa, tay chống thái dương cân nhắc xem làm cách nào mới khiến Liễu Thư Hàm từ bỏ công việc vất vả này.
Ngày hôm sau, trong đống bưu kiện cần phát, Liễu Thư Hàm lại thấy tên của Trình Thu Diệc. Lần này số lượng ít hơn hôm qua đáng kể, chỉ có hai kiện.
Cô lại bấm dãy số quen thuộc trên đơn hàng: "Mỹ nữ ơi, lại có chuyển phát nhanh của chị này."
"Chị đang ở nhà, em mang lên đi."
Liễu Thư Hàm trao đồ tận tay Trình Thu Diệc, cô nhe răng cười rạng rỡ: "Hai ngày nay chị mua sắm hăng hái quá nhỉ?"
Trình Thu Diệc nở một nụ cười đầy ẩn ý, nhận lấy đồ mà không nói gì. Liễu Thư Hàm bị nụ cười ấy làm cho lạnh cả sống lưng, vội vàng chào một câu rồi chuồn thẳng.
Những ngày kế tiếp cũng không ngoại lệ.
Ngày thứ ba, ngày thứ tư, rồi đến tận ngày thứ năm, ngày nào Liễu Thư Hàm cũng phải mang đến cho Trình Thu Diệc hai ba kiện hàng.
"Mỹ nữ, lại có bưu kiện của chị..."
Cuối cùng thì Liễu Thư Hàm cũng hiểu nụ cười bí hiểm hôm ấy của Trình Thu Diệc có nghĩa là gì. Lúc giao hàng, cô không nhịn được mà thốt lên: "Em nói này, đến cái bàn chải đánh răng mà chị cũng phải đặt mua online à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!