Chương 49: (Vô Đề)

Trình Thu Diệc và Liễu Thư Hàm tận hưởng những ngày tháng tiêu dao khi không còn ai quấy rầy. Cả hai cứ như keo như sơn, quấn quýt không rời khiến Viên Anh cũng phải chướng mắt mà lên tiếng: "Tôi nói hai người này, vừa vừa phôi phải thôi chứ. Chị đây còn đang cô đơn lẻ bóng, hai người cố ý trêu ngươi đấy à?"

Liễu Thư Hàm vốn da mặt mỏng, mượn cớ vào bếp chuẩn bị hoa quả để lánh mặt. Trình Thu Diệc thì vẫn thong dong bưng chén trà, bình chân như vại đáp trả: "Cô đơn thì lo mà tìm lấy một người đi, bắt bẻ tôi với Thư Hàm làm gì?"

Viên Anh tức đến bật cười: "Hay cho một Trình Thu Diệc nhà cậu, cái thói qua cầu rút ván làm cũng thạo tay quá nhỉ? Cậu cứ đợi đấy, đừng để tớ nắm được thóp."

Trình Thu Diệc thản nhiên vắt chéo chân, hất cằm đầy khiêu khích: "Bất cứ lúc nào cũng xin kính mời."

Cái con người này lật mặt còn nhanh hơn lật sách. Lúc còn đang hờn dỗi với Thư Hàm thì trưng ra bộ dạng đáng thương không ai bằng, giờ đôi trẻ hòa thuận rồi lại lập tức lên mặt đắc ý. Viên Anh chẳng buồn đấu khẩu nữa, nhón một miếng hoa quả bỏ vào miệng chậm rãi nhấm nháp: "Chẳng trách dạo này tâm trạng cậu tốt thế. Phải là tớ có một người vừa ý như Thư Hàm ở bên cạnh, tớ cũng thấy yêu đời."

"Được rồi, cậu vốn là kẻ 'vô sự bất đăng tam bảo điện', có chính sự gì thì nói mau." Đêm nay gần nhà có hội pháo hoa, Liễu Thư Hàm đã lên kế hoạch đi xem từ sớm, nàng không muốn bị Viên Anh làm lỡ dở thời gian.

Viên Anh liếc nhìn Thư Hàm đang ngồi cạnh Thu Diệc, dùng ánh mắt dò hỏi: Không cần tránh mặt sao?

"Cậu có nói hay không? Không nói là chúng tôi đi đây." Trình Thu Diệc sốt ruột giục.

Đấy, bị Liễu Thư Hàm dạy dỗ một trận xong đúng là ngoan ra hẳn. Viên Anh lắc đầu, thần sắc bỗng trở nên nghiêm nghị: "Mấy ngày trước tớ có đi gặp Diệp Tịnh."

"Diệp Tịnh?" Cái tên này khiến cả Thu Diệc và Thư Hàm đều ngay lập tức tập trung cao độ. Thu Diệc hỏi: "Đang yên đang lành gặp cô ta làm gì?"

"Chuyện đó không quan trọng." Viên Anh nhíu mày, "Quan trọng là cô ta đã nói với tớ một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Cô ta nói cái chết của mẹ cậu năm xưa còn có ẩn tình khác."

"Cái gì?" Trình Thu Diệc bàng hoàng, "Cô ta nói thật sao?"

Viên Anh cũng không dám khẳng định chắc chắn, bởi Diệp Tịnh vốn là kẻ tâm cơ thâm hiểm, việc cô ta bịa ra một cái cớ để dẫn dụ Thu Diệc cũng không phải là không thể. "Tình huống cụ thể cô ta không nói với tớ. Cô ta bảo đây là chuyện riêng giữa hai người, trừ phi cậu đích thân đến gặp, bằng không cô ta sẽ không hé môi nửa lời."

Vừa nghe vậy, Trình Thu Diệc lại lấy lại vẻ bình thản: "Diệp Tịnh đúng là đang giãy chết, tám phần mười lại là quỷ kế của cô ta thôi. Mẹ nàngnăm xưa là vì bạo bệnh mà qua đời, lẽ nào cô ta lại hiểu rõ hơn cả người làm con như nàng?"

"Dù có là quỷ kế hay không, Thu Diệc à, cậu vẫn nên tự mình đi xác nhận một phen cho yên tâm." Viên Anh mơ hồ cảm thấy Diệp Tịnh không giống như đang nói dối. Tội chứng của cô ta đã rõ như ban ngày, bản án đã ván đóng thuyền, đến nước này cô ta bịa đặt thêm một câu chuyện như vậy thì có ý nghĩa gì đâu?

"Để sau hãy tính." Trình Thu Diệc đứng dậy giục Liễu Thư Hàm: "Mau đi thay quần áo thôi, hội pháo hoa sắp bắt đầu rồi, chúng ta cũng đi góp vui chút chứ."

"Hả? À vâng! Em đi ngay đây!" Liễu Thư Hàm nãy giờ nghe hai người đối thoại đến thẫn thờ, nghe gọi mới sực tỉnh. Cô vội chạy vào phòng tìm đồ, lát sau lại gọi vọng ra: "Thu Diệc, chị vào xem giúp em mặc bộ nào thì đẹp!"

"Đến đây!" Trình Thu Diệc cũng bước nhanh vào phòng ngủ.

Viên Anh vốn là người biết điều, không muốn làm bóng đèn phá hỏng thế giới của hai người nên đã từ chối lời mời đi cùng. Nhân lúc đôi trẻ đang ríu rít trong phòng, cô gửi cho Thu Diệc một tin nhắn dặn dò rồi lặng lẽ cáo từ ra về.

Đêm cuối thu trời lạnh se sắt, cái rét đã bắt đầu mang theo hơi hướm thấu xương của mùa đông. Liễu Thư Hàm chọn cho mình chiếc áo len dệt hở cúc phối cùng quần vải nỉ xám bạc – bộ trang phục chuẩn mực để xuống phố lúc giao mùa. Trình Thu Diệc vốn chẳng sợ lạnh, định bụng chỉ mặc độc chiếc áo thun sát nách cùng quần chín tấc là ra ngoài, nhưng bị Liễu Thư Hàm lệnh cưỡng chế phải khoác thêm một chiếc áo gió, thậm chí còn tỉ mỉ cài cho chị đến tận chiếc cúc cao nhất ở cổ.

Trình Thu Diệc nắm lấy đôi bàn tay đang bận rộn cài cúc của cô, nhét cả vào túi áo mình: "Được rồi mà đại nhân, bộ em định khiến phu nhân của em chết ngộp vì nóng ngay khi chưa kịp về làm dâu nhà em sao?"

"Gió đêm lớn lắm, lơ là một chút là cảm mạo ngay."

"Làm gì mà yếu ớt thế được." Trình Thu Diệc đung đưa đôi tay đang nắm chặt trong túi, "Vả lại ai đời mặc áo gió lại cài kín mít thế này? Em không sợ chị mặc thế này đi cạnh làm em mất mặt à?"

"Em đấy! Em thích cài thế đấy! Ý chị là chê em làm chị mất mặt chứ gì?"

"Nào có, nào có dám. Trình phu nhân, phiền phu nhân nhanh chân lên được không? Không đi ngay là lỡ mất, chẳng phải em là người khăng khăng đòi đi xem bằng được sao."

"Trình phu nhân cái gì chứ, chị là Liễu phu nhân nhà em thì có."

Hai người cứ thế vừa cười vừa nháo, thong dong bước về phía quảng trường trung tâm – nơi chuẩn bị diễn ra buổi bắn pháo hoa.

Hiếm khi không phải dịp lễ tết mà thành phố lại tổ chức bắn pháo hoa, nên người dân đổ về xem đông nghẹt. Vài tuyến đường xung quanh thậm chí đã bị cấm lưu thông để đề phòng bất trắc. Trên quảng trường, đến một chỗ đặt chân cũng khó tìm, may mà Trình Thu Diệc đã có dự tính từ trước, đặt sớm một vị trí tại quán cà phê ngay cạnh đó. Không gian tầng hai với ban công bán lộ thiên mang lại tầm nhìn tuyệt hảo, lại chẳng phải chen lấn giữa biển người phía dưới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!