Chương 47: (Vô Đề)

"Tớ nhớ được mùi vị của Liễu Thư Hàm."

Chỉ một câu nói ấy đã khiến mọi phòng tuyến trong lòng Liễu Thư Hàm hoàn toàn tan rã.

Cô không muốn đánh mất thể diện trước mặt Viên Anh, đành cố rướn cổ, ép ngược những giọt nước nóng hổi vào trong. Chiếc mũi đỏ ửng khiến cô trông chẳng khác nào một chú hề đáng thương trong đoàn xiếc.

Viên Anh chỉ mải mê chìm đắm trong làn khói thuốc, dường như chẳng mảy may để tâm đến hành động có phần nực cười của người đối diện.

"Liễu Thư Hàm này, nếu Trình Thu Diệc biết chị kể cho em nghe những chuyện này, chắc chắn cậu ấy sẽ tuyệt giao với chị mất."

"Vậy tại sao chị còn nói?"

"Vì chị rất hâm mộ hai người. Các người vẫn còn có dư dả thời gian để cãi vã, chia tay rồi lại làm hòa, thật khiến kẻ khác phải ganh tị." Viên Anh dùng ngón cái và ngón trỏ bóp tắt tàn thuốc đang cháy dở, dường như chẳng hề cảm thấy đớn đau. "Thư Hàm, em đã chờ đợi Thu Diệc mười năm, em không thể nào ngừng yêu cậu ấy. Đã yêu sâu đậm như thế, tại sao lại để mọi chuyện đi đến nước này?"

Liễu Thư Hàm sụt sịt mũi, gục mặt xuống bàn làm việc: "Trình Thu Diệc làm em thấy sợ hãi."

Cô ngước nhìn Viên Anh: "Chị có thể chịu đựng được việc mình hoàn toàn mù tịt về người yêu không? Em và Thu Diệc bấy lâu nay vẫn luôn như vậy. Chị ấy nói chị ấy định đoạt tương lai của cả hai, nhưng em chẳng cảm nhận được gì cả. Mỗi ngày em đều sống trong một màn sương mù dày đặc, đi đến đâu hay đến đó. Viên tiểu thư, nếu là chị, chị sẽ làm gì?"

"Em nên nói cho cậu ấy biết. Nói rằng em muốn đứng sóng vai cùng cậu ấy, nói rằng em không muốn bị bịt mắt, nói rằng tương lai của hai người không nên chỉ do một mình cậu ấy quyết định." Giọng Viên Anh trở nên nhẹ nhàng, nhu hòa hơn. "Trình Thu Diệc đã cô độc quá nhiều năm rồi, cậu ấy vẫn chưa thích nghi được với việc cuộc sống có thêm một người nữa, nhất là khi người đó lại là người cậu ấy yêu nhất.

Cậu ấy chỉ muốn thể hiện những gì tốt đẹp nhất trước mặt em mà thôi."

"Tình yêu thực sự là một thứ phiền phức." Liễu Thư Hàm vùi mặt vào khuỷu tay. "Tình yêu của chị ấy nặng nề quá, em không đủ tự tin để gánh vác nổi."

"Tình yêu của hai người thì phải do hai người cùng gánh vác chứ." Viên Anh gõ mạnh vào cái đầu gỗ chậm chạp của Thư Hàm. "Hóa ra từ nãy đến giờ chị phí lời vô ích à?"

Liễu Thư Hàm có phần kính nể Viên Anh, nhất là sau cuộc trò chuyện này, sự nể trọng ấy chỉ tăng chứ không giảm. Cô ôm đầu, bĩu môi vẻ uất ức nhưng không dám phản kháng. Viên Anh bị bộ dạng đó chọc cười, rồi lại trầm giọng khuyên nhủ: "Thư Hàm, chia tay chưa bao giờ là một quân bài để áp chế đối phương cả. Hai chữ này sắc bén hơn em tưởng nhiều, dùng nó để đâm thấu lòng người chẳng khó khăn gì đâu."

"Em đâu có ý định dùng nó làm..."

"Vậy là em thực sự muốn đoạn tuyệt với Trình Thu Diệc hả?" Viên Anh giận không chỗ phát tiết, dứ tay định gõ thêm cái nữa. "Liễu Thư Hàm, không ngờ em lại là hạng lòng lang dạ sói như vậy!"

Thư Hàm vội ôm lấy đầu: "Không có, không có! Không chia tay nữa! Tỷ tỷ tha mạng!" Đời này gặp được một chân tình như thế từ Thu Diệc, cô làm sao cam lòng rời đi cho được.

"Viên tiểu thư, chị hiểu thấu triệt về tình cảm như vậy, người yêu của chị chắc chắn hạnh phúc lắm." Thư Hàm nịnh nọt.

Viên Anh liếc cô một cái: "Em không biết chị đây vẫn còn độc thân à? Đúng là xúi quẩy, chính mình còn chưa đâu vào đâu mà lại phải đi lo chuyện sống chết của hai đứa các người. Chị đi đây."

Cô lắc mình bước ra ngoài, lập tức nhắn tin báo hỉ cho Trình Thu Diệc: "Xong xuôi!"

Thu Diệc sững sờ, nhanh thế sao? Viên Anh dùng bùa mê thuốc lú gì à?

Vừa bước ra ngoài, Viên Anh mới sực nhớ mình đắc ý quá mà quên mất chuyện quan trọng chưa dặn Thư Hàm, liền quay ngược trở lại: "Đúng rồi Thư Hàm, em nhớ giục Thu Diệc nhanh đến bệnh viện làm phẫu thuật đi. Dù bác sĩ bảo không nguy hiểm tính mạng nhưng cứ kéo dài mãi thế này cũng không ổn đâu. Đừng quên đấy nhé!"

"Phẫu thuật gì cơ?"

Vẻ mặt Viên Anh bỗng chốc đờ đẫn: "Em không biết à? Ách... Không có gì, không có gì đâu, coi như chị chưa nói gì nhé... Thôi chị có việc, đi trước đây, nói chuyện sau!"

Trình Thu Diệc, cậu tự tìm đường chết thì đừng có trách tớ. Ai mà biết được đến chuyện cỏn con này cậu cũng giấu Liễu Thư Hàm cơ chứ. Viên Anh vừa vỗ ngực trấn an mình, vừa nhanh chóng tháo chạy khỏi hiện trường.

"Người yêu của chị chắc chắn hạnh phúc lắm."

Câu nói ấy cứ xoáy vào màng nhĩ Viên Anh, khiến cô thấy nhói đau...

Trình Thu Diệc ở nhà đứng ngồi không yên chờ Liễu Thư Hàm trở về. Đối với lời khẳng định "đã quyết định xong" của Viên Anh, nàng vẫn nửa tin nửa ngờ. Với cái tính bướng bỉnh của Thư Hàm, làm sao có chuyện Viên Anh chỉ tốn nửa ngày là có thể dỗ dành được, huống hồ Thư Hàm vẫn còn chút hiểu lầm với cô nàng.

Hôm nay Liễu Thư Hàm về nhà hơi muộn. Ngay khoảnh khắc cô mở cửa, tim Trình Thu Diệc như treo ngược lên đến tận cuống họng.

"Ăn gì chưa?" Liễu Thư Hàm vừa tháo giày vừa hỏi khẽ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!