Chương 41: (Vô Đề)

Trình Thu Diệc tỉnh lại khi đã nằm trong bệnh viện. Ký ức của nàng đứt quãng, chỉ dừng lại ở cuộc điện thoại với Liễu Thư Hàm, còn những chuyện xảy ra sau đó hoàn toàn là một khoảng trắng. Nàng không rõ thương thế của mình ra sao, chỉ thấy chân tay vẫn cử động được, trên người không có vết cắt nào quá lớn, có lẽ không đến mức nguy kịch; duy chỉ có cái đầu bị băng bó kỹ lưỡng, cảm giác dây băng siết chặt lấy thái dương đến khó chịu.

Nàng khẽ quay đầu, phát hiện Liễu Thư Hàm đang ngồi gục bên giường mình. Quần áo cô lấm lem những mảng bùn khô, ngay cả mái tóc cũng bị đất cát bết lại từng lọn rối bời, trên người tỏa ra một mùi hương kỳ lạ khó gọi tên. Cô gục đầu, đôi mắt thẫn thờ vô định, trông như một kẻ vừa bị rút cạn linh hồn, chỉ còn lại lớp x*c th*t đơn côi. Trình Thu Diệc thấy lòng nhói lên như kim châm, nàng cố gắng giơ tay định chạm vào gò má cô.

Nhưng tay nàng còn chưa kịp chạm tới, Liễu Thư Hàm đã giật mình tỉnh giấc. Cô ngơ ngác nhìn vào mắt nàng hồi lâu: "Thu Diệc, chị tỉnh rồi sao?"

"Thư Hàm, chị không sao rồi." Trình Thu Diệc yếu ớt lên tiếng, nàng đưa tay quẹt đi vệt bùn còn vương trên mặt cô.

Đôi mắt Liễu Thư Hàm chớp liên hồi, rồi cô lại dụi mắt thật mạnh như để xác nhận xem Trình Thu Diệc có thực sự đã tỉnh lại hay không. Bờ vai cô bỗng chốc buông thõng như vừa trút được gánh nặng nghìn cân, nước mắt cứ thế trào ra khỏi vành mi.

"Trình Thu Diệc, cái đồ khốn kiếp nhà chị!" Liễu Thư Hàm hai tay che mặt nức nở, nước mắt hòa cùng bùn đất chảy qua kẽ tay thành những dòng đục ngầu.

Đây là lần đầu tiên trong đời Liễu Thư Hàm biết chửi thề. Cô vừa mắng vừa khóc, răng cắn chặt môi để không bật ra tiếng động nào, chỉ có bả vai là run lên bần bật.

Ngày hôm qua, cô đã mặt dày mày dạn đòi theo A Chí đi tìm nàng. Họ lần theo con đường dẫn tới Trình gia, cuối cùng cũng phát hiện ra chiếc sedan màu đen của Trình Thu Diệc ở khúc quanh đường đèo.

Đầu xe đâm sầm vào một tảng đá lớn, lớp vỏ thép bị móp méo sâu hoắm, kính chắn gió vỡ vụn thành trăm mảnh, túi khí bung ra trắng xóa che khuất gần hết tình trạng bên trong xe.

Lúc ấy trời đang mưa như trút nước, Liễu Thư Hàm chỉ cần nhìn một thoáng đã nhận ra xe của nàng. Nhìn cái đầu xe không còn ra hình thù gì nữa, tim cô bỗng chốc ngừng đập, rồi cứ thế ngã quỵ xuống vũng bùn lầy lội, may mà tài xế nhanh tay đỡ lấy cô kịp lúc.

Mãi đến khi Trình Thu Diệc được đám người của A Chí đưa ra ngoài và khênh lên xe cấp cứu, Liễu Thư Hàm vẫn đứng đó run rẩy giữa cơn mưa bão. Cô không dám bước tới nửa bước, càng không dám nhìn xem tình cảnh của nàng lúc đó ra sao, còn sống hay đã mất.

Lúc ấy mọi người đều hối hả đưa nàng vào viện, chẳng ai mảy may để ý đến cô. Mãi cho đến khi đoàn người đã đi xa, người tài xế mới khẽ lay cánh tay nhắc cô nên rời đi.

Khắp người Liễu Thư Hàm sũng nước, tóc tai bết dính trên mặt, lồng ngực cô đau thắt lại, bước chân phù phiếm đi không vững, phải dựa hẳn vào người tài xế mới không ngã xuống. Cô run rẩy hỏi: "Chị ấy... chị ấy thế nào rồi?"

"Tống tổng bảo tôi nhắn với cô rằng, Trình tiểu thư phúc lớn mạng lớn, vẫn còn sống."

Còn sống. Chỉ cần còn sống là tốt rồi.

Liễu Thư Hàm bám chặt lấy cánh tay tài xế để đứng vững, khẽ gật đầu.

Cô chẳng biết mình được đưa lên xe từ lúc nào, càng không biết Trình Thu Diệc đã trải qua cuộc phẫu thuật ra sao. Tai cô chẳng nghe thấy lời ai nói, mắt cũng chẳng nhìn thấy vật gì xung quanh, cứ ngơ ngẩn như người mất hồn cho đến khi có ai đó đưa cô vào phòng bệnh của nàng. Để rồi khi tỉnh lại lần nữa, nàng đã thản nhiên nói với cô rằng "chị không sao".

Cứ như thể Trình Thu Diệc vừa đem tính mạng của mình ra để đùa giỡn với cô một vố thật lớn vậy.

Dù có đang nằm bẹp trên giường bệnh với vẻ sống dở chết dở, Trình Thu Diệc vẫn cứ là một Trình Thu Diệc ung dung, tự tại, như thể nàng là kẻ vạn năng, chẳng có điều gì trên đời này có thể khiến nàng tổn thương được.

Mặc kệ cái sự tự tin chết tiệt đó đi! Liễu Thư Hàm hận thấu xương cái vẻ coi nhẹ sinh tử của nàng, và cũng hận cả sự bất lực của chính mình trước người phụ nữ này.

Nhìn xem, cô chẳng biết gì về nàng cả, vậy mà bấy lâu nay vẫn luôn đắc ý vì được nàng chăm sóc, nâng niu từng li từng tí. Tình yêu vốn dựa trên sự tin tưởng, cô đã dốc hết lòng tin cho nàng, vậy mà đổi lại là gì đây?

Trình Thu Diệc không hiểu hết những u uất đang chất chồng trong lòng cô, nàng chỉ mong cô đừng khóc một cách nhẫn nhịn như thế. Liễu Thư Hàm của nàng nên là một cô gái thẳng thắn, vui buồn hiện rõ trên mặt, muốn khóc thì cứ khóc thật to cho thỏa lòng, để rồi sau đó vẫn là một Liễu Thư Hàm của ngày xưa.

Có lẽ lần này, mình đã thực sự khiến cô ấy sợ hãi mất rồi, Trình Thu Diệc thầm nghĩ.

Liễu Thư Hàm lúc đầu vốn chỉ như một khúc gỗ, nay đã trở thành một mầm cây nhỏ bé vừa mới nhú mầm dưới sự che chở của nàng. Nàng muốn bảo bọc cái cây ấy lớn lên, vậy mà chính nàng lại là người giáng một nhát rìu đau đớn nhất lên nó.

Đôi lông mày Trình Thu Diệc nhíu chặt lại, nàngkhó khăn gượng dậy định ôm lấy cô như trước đây, nào ngờ Liễu Thư Hàm bỗng xô ngã chiếc ghế, lùi xa ra một khoảng rồi gào lên điên cuồng: "Đừng chạm vào em! Trành ra đi——"

"Thư Hàm..." Cơn đau đầu lại tái phát, tai nàng vang lên những tiếng ong ong nhức nhối. Nàng ôm lấy trán, đau đớn khẩn cầu: "Thư Hàm, em lại đây, cho chị ôm em một cái có được không?"

"Thư Hàm, chị đau đầu quá." Trình Thu Diệc tựa nghiêng vào thành giường bệnh, đầu áp vào bức tường lạnh lẽo, sắc mặt tái nhợt như hòa lẫn vào màu vôi trắng xóa. "Chị rất sợ, xung quanh tối đen như mực, chị không nhìn thấy gì, cũng chẳng chạm vào đâu được... Chị sợ mình sẽ không bao giờ được gặp lại em nữa."

"Chị không thể chết được, nếu chị cứ thế mà đi, em biết phải làm sao?"

Ý nghĩ cuối cùng của Trình Thu Diệc trước khi mất đi ý thức chính là: Tuyệt đối không được chết. Nàng mà chết rồi, cái đồ ngốc Liễu Thư Hàm kia ai sẽ lo, ai sẽ xót đây? Tất cả cái vẻ thong dong, bình thản ấy chỉ là nàng đang cố gượng ép bản thân mình mà thôi, nàng muốn đem lại cho cô cảm giác an toàn, muốn cô tin rằng nàng có thể chăm sóc tốt cho cô.

Nào ngờ, mọi chuyện lại đi ngược lại hoàn toàn với những gì nàng mong đợi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!