Chương 36: (Vô Đề)

"Thư Hàm! Thư Hàm, em sao rồi?" Trong mắt Trình Thu Diệc giờ đây chỉ còn hình bóng Liễu Thư Hàm cùng vết thương đang rỉ máu. Nàng run rẩy nắm lấy tay cô, cẩn trọng từng li từng tí tách lòng bàn tay đang nắm chặt ra, rút con dao nhọn đang cắm sâu trong da thịt. Máu nhuộm đỏ thẫm cả bàn tay Thư Hàm, mùi tanh nồng lan tỏa trong không khí.

"Trình Thu Diệc..." Ngũ quan Liễu Thư Hàm nhăn nhó cả lại, "Tay em đau quá..."

Làm sao không đau cho được, con dao sắc lẹm ấy đã đâm một nhát thật sâu.

Ai đó đã nhanh chóng mang hộp cứu thương tới. Trình Thu Diệc dùng đôi tay run cầm cập cầm băng gạc tạm thời cầm máu cho cô, rồi tức tốc muốn đưa cô đến bệnh viện.

Diệp Tịnh không biết từ đâu xông ra, nhìn thấy vết máu trên tay Trình Thu Diệc thì hoảng hốt, chặn nàng lại hỏi dồn dập: "Thu Diệc, cậu bị thương sao?"

"Cút ngay cho tôi!" Trình Thu Diệc lúc này chỉ một lòng muốn đưa Liễu Thư Hàm đi cấp cứu, chẳng còn tâm trí đâu mà diễn kịch với Diệp Tịnh nữa. Lộ tẩy thì cứ lộ, cùng lắm là bỏ cái kế hoạch này đi. May thay Diệp Tịnh lần này cũng chưa đến nỗi quá quắt, thấy Thu Diệc không sao liền để nàng đi, rồi quay phắt lại nhìn Thẩm Văn Cầm bằng ánh mắt sắc lạnh.

Thẩm Văn Cầm đã sớm bị nhân viên an ninh khống chế, tay bị bẻ quặt ra sau, đè chặt xuống sàn không thể nhúc nhích. Trình Bác Minh còn quá nhỏ, mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến cậu ta không kịp phản ứng. Đến khi nhận ra thì mẹ mình đã bị chế phục như những kẻ phản diện trong phim truyền hình. Đối diện với những gã đàn ông cao lớn lực lưỡng, Bác Minh không dám phản kháng, chỉ biết ngồi bệt cạnh mẹ mà gào khóc nức nở, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.

Quan khách xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, họ xâu chuỗi lại mọi bê bối của nhà họ Trình còn tường tận hơn cả người trong cuộc. Kể xong, ai nấy không quên bồi thêm vài lời bình phẩm cay nghiệt, có kẻ còn giả vờ lau nước mắt tỏ vẻ xót thương, tóm lại là ai cũng có phần thỏa mãn với kịch hay vừa xem.

A Chí vốn định tổ chức một buổi tiệc đầy tháng thật rình rang cho con gái, cuối cùng lại kết thúc bằng màn kịch khôi hài của Thẩm Văn Cầm. Ngày đại hỷ lại vướng phải chuyện đổ máu, sắc mặt anh dĩ nhiên vô cùng khó coi. Anh cùng Nhan Thái Linh vội vàng tiễn khách, để người lớn bế Tống Lộ Dao đi nghỉ, rồi hai vợ chồng mệt mỏi ngồi bệt xuống ghế, chờ cảnh sát tới mang người đàn bà điên kia đi.

"Không biết vết thương của Thư Hàm có nghiêm trọng không nữa." Nhan Thái Linh lo lắng thở dài.

A Chí ôm vai vợ trấn an: "Chắc chắn không sao đâu, cô Thư Hàm tốt bụng, cát nhân ắt có thiên tướng."

Nhan Thái Linh hằn học nhìn về phía Thẩm Văn Cầm: "Cái hạng người gì không biết. Trình Thiên Hoành đúng là có mắt không tròng, vợ con tốt đẹp không muốn, lại đi rước cái thứ chó điên này về. Trình gia sụp đổ cũng là cái giá phải trả thôi!"

Tại bệnh viện.

Vết thương quá sâu buộc Liễu Thư Hàm phải vào phòng tiểu phẫu để khâu lại. Trình Thu Diệc lo lắng đi đi lại lại trước cửa phòng, thầm cầu nguyện cho cô không gặp chuyện gì đại nạn. Nàng tự trách mình, người ta đều nói Thư Hàm không xứng với nàng, nhưng có ai biết được Thư Hàm gặp phải nàng mới là cái vận rủi tám kiếp. Cô đã si ngốc chờ đợi mười năm, đến khi ở bên nhau lại vì nàng mà hết lần này đến lần khác chịu thương chịu khó.

Trình Thu Diệc luôn miệng hứa sẽ bảo vệ cô, vậy mà chưa lần nào nàng làm được trọn vẹn.

Đèn phòng giải phẫu cuối cùng cũng tắt. Trình Thu Diệc vội vã lao tới hỏi bác sĩ: "Bác sĩ, tay của cô ấy sao rồi?"

"Đưa đến kịp thời nên đã qua cơn nguy kịch." Vị bác sĩ tháo khẩu trang, vẫn còn chưa hết bàng hoàng: "Vết cắt này mà sâu thêm vài milimet nữa thôi, e là bàn tay của Liễu tiểu thư sẽ bị tàn phế."

"Cái gì?" Trình Thu Diệc hốt hoảng, "Vậy giờ thì sao?"

"Giờ thì ổn rồi, nhưng trước khi vết thương khép miệng tuyệt đối không được để dính nước, phải định kỳ đến thay băng. Chỉ là... chắc chắn sẽ để lại sẹo, cô hãy chuẩn bị tâm lý cho cô ấy."

"Vâng, cảm ơn bác sĩ."

Thuốc tê vẫn chưa hết tác dụng, Liễu Thư Hàm thấy nửa người tê dại. Trình Thu Diệc thuê một chiếc xe lăn, đẩy cô về phòng bệnh. Cả hai vẫn còn mặc bộ lễ phục dự tiệc, nhưng vạt váy bên phải của Thư Hàm đã loang lổ một mảng máu lớn. Bộ váy này là Trình Thu Diệc đặt may riêng cho cô, dù không biết giá chính xác nhưng Thư Hàm thừa hiểu nó đắt đỏ nhường nào. Mới mặc được một lần đã hỏng, cô cứ băn khoăn liệu có giặt sạch được không.

Vết máu ấy như cứa một nhát vào lòng Liễu Thư Hàm, còn đau hơn cả vết thương trên tay.

Thấy cô nhíu mày, Trình Thu Diệc xót xa hỏi: "Vết thương lại đau rồi phải không?"

"Không phải." Liễu Thư Hàm lắc đầu, ngập ngừng một hồi mới chỉ vào vạt váy rách nát: "Bà điên Thẩm Văn Cầm đó, làm hỏng mất bộ váy chị tặng em rồi. Tiền không đấy! Toàn là tiền cả!"

Thương tích đầy mình mà còn lo tiền bạc, Trình Thu Diệc vừa giận vừa buồn cười, khẽ gõ vào trán cô một cái: "Giờ mới biết xót tiền sao? Lúc chặn dao người ta sao mà dũng cảm thế? Liễu Thư Hàm, em định chọc chị tức chết mới vừa lòng à?"

Liễu Thư Hàm tay phải băng bó trắng xóa, chỉ còn tay trái yếu ớt bưng trán vẻ ủy khuất: "Em không cần biết, váy là bà ta làm bẩn, bà ta phải đền. Chị kiếm tiền đâu có dễ dàng gì, không thể để phí phạm như vậy được."

"Đến lúc này rồi mà em còn lo chuyện bộ váy?" Trình Thu Diệc nghiêm mặt, "Em có biết lúc đó nguy hiểm thế nào không? Bác sĩ bảo chỉ cần sâu thêm chút nữa là tay em phế rồi! Vạn nhất phế thật thì tính sao? Vạn nhất, vạn nhất..." nàng không dám nói tiếp cái giả thuyết đáng sợ ấy, nếu nhát dao kia không đâm trúng tay cô thì sao? Chị gằn giọng quở trách: "Liễu Thư Hàm, em nghe cho rõ đây, chị có tay có chân, không cần em phải ra vẻ anh hùng chặn dao cho chị!

Nếu em có mệnh hệ gì, cả đời này chị cũng không tha thứ cho em!"

Liễu Thư Hàm tựa vào thành giường, cúi đầu im lặng, lòng đầy tủi thân. Lúc đó thấy mũi dao chỉ cách Thu Diệc chưa đầy năm phân, cô đâu kịp nghĩ ngợi gì, hơn nữa có ai muốn mình bị thương đâu? Giờ tay đau thế này còn bị chị mắng một trận, không buồn mới là lạ.

Biết mình lỡ lời, Trình Thu Diệc thở dài, ngồi xuống cạnh giường rồi kéo Liễu Thư Hàm vào lòng: "Thư Hàm, chị biết tâm ý của em, nhưng lần sau gặp nguy hiểm, em phải ưu tiên bảo vệ chính mình trước, có được không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!