Chương 35: (Vô Đề)

Quan khách gần như đã tề tựu đông đủ. Sau khi phát biểu ngắn gọn tại sân khấu chính, A Chí vội vã kết thúc phần nghi lễ bởi anh còn một việc quan trọng hơn nhiều cần phải thực hiện.

Sát bên sảnh tiệc có một phòng nghỉ biệt lập. Nhan Thái Linh cùng bốn vị trưởng bối hai bên gia đình, cộng thêm Trình Thu Diệc và Liễu Thư Hàm đều đã túc trực sẵn ở đó. Vừa bước vào phòng, A Chí đã hớn hở hỏi: "Bắt đầu chưa mọi người?"

"Chưa, ông bố trẻ như anh chưa về thì ai dám làm?" Nhan Thái Linh cầm chiếc khăn tay nhỏ chuyên dùng lau miệng cho bé con, ân cần thấm mồ hôi trên gáy cho chồng, khẽ mắng: "Nhìn cái bộ dạng chẳng tiền đồ của anh kìa, có gì mà phải cuống lên thế?"

A Chí không đáp, chỉ đứng đó nhìn vợ cười ngây ngô.

Giữa phòng nghỉ là một chiếc bàn vuông thấp, rộng chừng hai mét, xung quanh có vách ngăn bảo vệ và bên dưới lót đệm êm ái. Bé con đang ngồi giữa bàn, đùa nghịch cùng bà ngoại đến quên cả trời đất.

Theo truyền thống ở thành phố C, trẻ con đầy tháng sẽ có nghi thức chọn đồ vật đoán tương lai. Trên mặt bàn bày sẵn đủ thứ từ sách vở, bút mực cho đến khóa trường mệnh, tượng Phật ngọc... mỗi món đều mang một ý nghĩa tốt lành riêng để bé con tự ý chọn lựa.

"Tiểu thư, cô dù gì cũng là mẹ nuôi của bảo bối nhà tôi. Lần trước tôi nhờ cô đặt cho cháu cái tên thật kêu, chẳng hay cô đã nghĩ ra chưa?" A Chí vừa cưng nựng con gái vừa ngẩng đầu hỏi Trình Thu Diệc.

Dù trong phòng có bốn vị trưởng bối, nhưng vì vợ chồng chú Tống vốn là gia nhân cũ bên nhà ngoại của Thu Diệc, nên việc để nàng đặt tên cho con gái A Chí là điều hoàn toàn hợp lẽ.

"Cổ nhân có câu 'Vân bảo lộ quỳnh dao', tôi thấy hay là gọi bé là Lộ Dao đi, thấy sao?" Trình Thu Diệc khom người nắm lấy bàn tay múp míp của bé con, mỉm cười: "Dao Dao ơi, con có thích cái tên mẹ nuôi đặt cho không nào?"

Đứa trẻ mới đầy tháng thì biết gì là thích hay không, chỉ thấy có người trêu đùa là đã khoái chí lắm rồi. Bé con toét miệng cười hể hả với Thu Diệc, để lộ hai hàm lợi hồng hào, béo múp, nước dãi theo khóe miệng chảy xuống ngấn cổ thịt trông vô cùng đáng yêu.

"Lộ Dao, Tống Lộ Dao... Chà, tên hay lắm!" Chú Tống đứng bên cạnh phụ họa: "Tiểu thư đúng là người nhà họ Chu, học rộng tài cao có khác!" Chú Tống vốn là quản gia cũ của Chu gia, theo chân Chu lão gia tử hơn nửa đời người nên miệng lúc nào cũng cung kính gọi một tiếng Chu gia, thói quen bao năm chẳng đổi được, mọi người cũng đành thôi không sửa nữa.

A Chí vốn không có chủ kiến, bèn quay sang hỏi vợ: "Thái Linh, em thấy thế nào?"

Nhan Thái Linh cũng thấy cái tên này rất đẹp, ý nghĩa sâu sắc lại dễ đọc dễ nhớ, liền gật đầu: "Được đấy, Thu Diệc làm mẹ nuôi phen này xem như cũng có tâm."

Trong khi mọi người đang hào hứng bàn về cái tên, gia nhân đã bày biện xong các món đồ lên bàn. A Chí bế con gái đặt vào giữa, cả nhà lập tức vây quanh, dùng đủ mọi chiêu trò để dụ bé con chọn lấy một món cát tường. Bé con ngồi giữa bàn ngó nghiêng hồi lâu, cuối cùng như đã chọn được mục tiêu, liền cúi người lồm cồm bò đi.

Mọi người nín thở chờ đợi, nào ngờ bé con bò một mạch đến trước mặt Liễu Thư Hàm rồi dùng đôi tay nhỏ xíu túm chặt lấy gấu váy cô không rời.

"Hì hì... ha ha..." Bé con nắm chắc mảnh vải trong tay, quay đầu nhìn mẹ cười ngây ngô.

Mọi ánh mắt trong phòng lập tức đổ dồn về phía Liễu Thư Hàm. Cô bối rối lùi lại nửa bước, trợn tròn mắt đầy vẻ căng thẳng: "Cái này... thế này là sao ạ?"

Trình Thu Diệc là người phản ứng nhanh nhất, nàng giả vờ vỗ nhẹ vào tay bé con, sẵng giọng trêu: "Cái con bé này, tí tuổi đầu đã biết tìm chị gái xinh đẹp rồi, xem mẹ nuôi có trị tội con không nhé!"

A Chí cũng hùa theo: "Cô Thư Hàm xinh đẹp thế này, bảo sao bé con không thích cho được. Mà nói đi cũng phải nói lại, nhìn cô Thư Hàm có nét rất giống vợ tôi hồi trẻ đấy chứ!"

Nhan Thái Linh lập tức nhéo tai chồng, quát: "Hay cho anh nhé, tôi mới sinh con cho anh xong là anh đã dám chê tôi già rồi hả?"

"Ấy ấy, anh sai rồi, vợ đại nhân tha lỗi!" A Chí rối rít xin tha, làm cả phòng bật cười rộn rã, bầu không khí ngột ngạt bấy giờ mới dịu đi hẳn.

Vì quan khách vẫn đang đợi ở sảnh, vợ chồng A Chí không thể vắng mặt quá lâu nên đành xuống tiếp khách. Trình Thu Diệc và Liễu Thư Hàm cũng đi theo, để lại bốn vị lão nhân trong phòng nghỉ chăm sóc bé con.

Liễu Thư Hàm ra khỏi phòng vẫn thấy băn khoăn không thôi, cô chọc nhẹ vào eo Trình Thu Diệc: "Này, chị thấy chuyện lúc nãy là thế nào? Bao nhiêu đồ quý giá thế mà con bé cứ khăng khăng túm lấy váy em." Cô chỉ sợ nhà họ Tống trong lòng không thoải mái vì chuyện này.

Trình Thu Diệc lại chẳng mảy may để tâm: "Thì chứng tỏ Dao Dao thích em chứ sao, đáng lẽ em phải vui mới đúng." nàng suy nghĩ một chút rồi cười tinh quái: "Cái con bé này cũng biết chọn hàng đấy chứ, cả phòng bao nhiêu bảo bối, nó lại tóm ngay lấy món 'vô giá' nhất." Chỉ sợ sau này con bé lại mang số đào hoa, suốt ngày đi trêu hoa ghẹo nguyệt con gái nhà người ta mất thôi.

"Hừ, em làm sao bì được với mỹ nhân thiên tiên như Viên tiểu thư, kìa, cô ấy ở đằng kia kìa." Liễu Thư Hàm hất cằm về phía Viên Anh, giọng mỉa mai: "Chị sang đó mà tìm người ta, còn quấn quýt lấy em làm gì?"

Trình Thu Diệc nén cười, ghé sát tai cô thì thầm: "Vậy chị đi thật nhé?"

Liễu Thư Hàm quay mặt đi chỗ khác, chẳng thèm đếm xỉa.

"Chị đi thật đấy?"

Trình Thu Diệc làm bộ dợm bước đi xa một quãng, Liễu Thư Hàm liền cuống lên: "Chị quay lại đây cho em! Nhìn cái bộ dạng hám sắc của chị kìa!"

Trình Thu Diệc khẽ cúi đầu, lẹ làng đặt một nụ hôn lên khóe môi Liễu Thư Hàm, trêu chọc: "Mặt trời mọc ở hướng Tây rồi, đồ đầu gỗ cũng biết ghen cơ đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!