Chương 32: (Vô Đề)

Một giờ sáng.

Trong phòng ngủ tĩnh mịch, chỉ có góc bàn học là còn vương lại chút ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn bàn. Trình Thu Diệc tùy ý bới cao mái tóc dài, chỉ khoác trên mình chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh, nàng ngồi ngay ngắn trước bàn để rà soát nốt đống văn kiện mà Liễu Thư Hàm mang về.

Liễu Thư Hàm sau khi bị nàng trừng phạt thì đã sức cùng lực kiệt, đang ôm chăn nằm nghiêng ngủ say sưa. Trình Thu Diệc cuối cùng cũng xem xong trang giấy cuối cùng, nàng khẽ day sống mũi cho đỡ mỏi, bưng ly không bước ra khỏi phòng định rót cho mình ly nước. Khi đi ngang qua giường, thấy Thư Hàm đang cuộn tròn cả người lẫn chăn thành một khối, nàng nhẹ nhàng gỡ ra, cẩn thận đắp lại chăn ngay ngắn cho cô.

"Thu Diệc à?" Liễu Thư Hàm vẫn còn ngái ngủ, thấy động liền vén chăn định ngồi dậy, "Ơ, sao em lại ngủ mất rồi? Mấy giờ rồi chị?"

Trình Thu Diệc ấn cô nằm xuống, đắp lại chăn thật kín: "Ngủ tiếp đi em, đống văn kiện kia chị xem xong cả rồi. Ngày mai em chỉ việc ký tên thôi, cứ yên tâm mà ngủ."

"Thế chị đã ngủ chưa?"

"Chị đi ly chén nước rồi vào ngủ ngay đây."

Liễu Thư Hàm bấy giờ mới an tâm nhắm mắt lại, miệng vẫn không quên lầm bầm: "Chị uống ít thôi nhé, không sáng mai mắt lại sưng húp lên đấy. Đừng uống trà, không lại mất ngủ..."

"Biết rồi, cô vợ nhỏ quản gia ạ." Trình Thu Diệc cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán cô, "Ngủ đi."

Trình Thu Diệc có thể giúp Liễu Thư Hàm nhất thời, nhưng không thể giúp cô cả đời. Liễu Thư Hàm dù năng lực có hạn nhưng được cái rất chịu khó học hỏi; tuy quá trình thỉnh giáo bị nàng tranh thủ ăn đậu hũ không ít, nhưng sau nửa tháng huấn luyện cấp tốc, cô cuối cùng cũng tiến bộ rõ rệt. Ít nhất là vẻ ngoài trông đã ra dáng một giám đốc thực thụ, cộng thêm sự hỗ trợ từ ngoại viện đắc lực là nàng, công việc của cô cuối cùng cũng đi vào quỹ đạo.

Nửa tháng qua trôi đi trong bình yên, Trình Thu Diệc vẫn thi thoảng thần long thấy đầu không thấy đuôi, Liễu Thư Hàm cũng đã dần quen với việc đó. Thế nhưng vào ngày hôm nay, tại công ty của cô lại xảy ra một sự cố không lớn không nhỏ.

Anh Vương đi làm với gương mặt sưng húp, bầm dập tím tái. Bình thường anh vốn là người nhiệt tình, thấy ai cũng niềm nở chào hỏi, vậy mà hôm nay lại trưng ra bộ mặt lầm lì, vùi đầu vào việc như thể cả thế giới đều đang nợ tiền mình.

Mấy anh em đồng nghiệp thấy vậy liền xúm lại hỏi han nhưng không có kết quả. Nghĩ đến việc anh Vương xưa nay vẫn khá thân thiết với Liễu Thư Hàm, họ đành mời vị Giám đốc mới nhậm chức này ra mặt.

Kể từ sau lần say rượu trước, Liễu Thư Hàm đã chủ động giữ khoảng cách nhất định với anh Vương và các đồng nghiệp nam. Dẫu sao nam nữ cũng có khác biệt, lúc trước cô lẻ bóng một mình thì không sợ điều tiếng, nhưng giờ đã có Trình Thu Diệc, cô không thể cứ vô tư như trước. Có điều anh Vương bị thương là chuyện lớn, nghe mọi người kể lại, cô không nói hai lời liền đi tìm anh ngay.

Anh Vương đang hầm hầm bê hàng lên xe điện, Liễu Thư Hàm cố ý lân la lại gần bắt chuyện: "Anh Vương, sao thế? Ăn phải thuốc súng à?"

Anh Vương liếc nhìn cô một cái rồi lại im lặng.

Liễu Thư Hàm tiếp tục: "Nhìn vết thương trên mặt anh kìa, bị bạn gái đánh hả? Chắc chắn là do đi trêu hoa ghẹo nguyệt ở đâu rồi chứ gì!"

Anh Vương hậm hực đáp: "Thật sự là bạn gái đánh thì còn tốt."

"Không phải bạn gái? Thế là ai? Mà này, anh to xác thế kia người ta đánh mà không biết đường chạy à? Đứng yên đấy cho người ta đấm chắc?"

Nhắc đến chuyện này, anh Vương lại tức nổ đom đóm mắt, anh quăng mạnh gói hàng xuống đất, đỏ mặt tía tai quát lên: "Đúng là đen đủ đường mới đụng phải cái hạng cực phẩm như thế!"

"Rốt cuộc là có chuyện gì?"

Khi đã mở được máy hát, anh Vương cũng chẳng giấu giếm gì nữa, anh nhổ một bãi nước bọt xuống đất, phẫn nộ kể: "Hôm qua đụng phải một lão béo đáng chết. Lão cứ khăng khăng bảo anh giao hoa quả muộn, bắt anh phải đền gấp năm lần, nếu không sẽ khiếu nại. Anh đã kiểm tra rồi, hoa quả vẫn còn tươi nguyên! Rõ ràng là lão định ăn vạ anh!"

"Thế rồi hai người xông vào đánh nhau à?"

"Tiểu Liễu... à Giám đốc Liễu! Thật sự không phải lỗi tại anh, anh không muốn gây chuyện, nhưng lão béo đó càng nói càng quá quắt, lại còn ra tay trước nữa chứ!"

Vừa dứt lời, điện thoại nội bộ từ quầy lễ tân gọi đến cho Liễu Thư Hàm: "Giám đốc ơi không xong rồi! Có người kéo theo một đám đông đến gây sự! Họ đánh bị thương cả bảo vệ rồi!"

Liễu Thư Hàm kinh hãi, không kịp hỏi thêm chuyện của anh Vương nữa, vội vàng gọi thêm người cùng mình chạy ra sảnh ngoài.

Dẫn đầu đám người đến gây rối là một gã đàn ông trung niên, dáng người phát tướng, đầu hơi hói, cái bụng bia phệ ra trông vô cùng hống hách. Gương mặt đầy vẻ hung dữ của gã khiến Liễu Thư Hàm cảm thấy có chút quen mắt, nhưng nhất thời không thể nhớ ra đã gặp ở đâu.

Anh Vương vừa thấy gã đàn ông đó là mắt đã đỏ sọc lên, định lao vào ăn thua đủ nhưng đã bị mọi người can lại.

"Thằng khốn, mày còn dám vác mặt đến đây à? Xem tao có đánh chết mày không!" Anh Vương vùng vẫy suýt chút nữa là thoát khỏi tay những người đang giữ mình.

Gã đàn ông trung niên theo bản năng rụt người lại phía sau, nhưng rồi cảm thấy mất mặt nên lại hắng giọng quát: "Lão bản của tụi mày đâu? Gọi nó ra đây gặp tao! Người của tụi mày đánh tao bị thương, tao đến đây để đòi công bằng!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!