Những người A Chí tìm đến quả nhiên tay chân vô cùng lanh lẹ. Chỉ trong một buổi chiều, căn bếp vừa bị Trình Thu Diệc làm cho tan hoang đã được dọn dẹp sạch bong như mới. Nàng vô cùng hài lòng, hào phóng thưởng thêm cho mỗi người một khoản tiền công hậu hĩnh. Sau khi tiễn họ đi, mắt thấy đã gần đến giờ Liễu Thư Hàm tan làm, Trình Thu Diệc liền lái xe thẳng đến cổng công ty để chờ cô.
Nơi làm việc của Liễu Thư Hàm nói là công ty cho oai, chứ thực chất là một tổ hợp giữa văn phòng và kho bãi, xe tải lớn ra vào nườm nượp, bụi bặm tung bay mịt mù. Lần đầu tiên tận mắt chứng kiến môi trường làm việc của cô, Trình Thu Diệc không khỏi lo lắng; cứ ra vào nơi khói bụi thế này, ngộ nhỡ cô bị viêm mũi, viêm họng thì biết làm sao? Nàng thầm tính toán, nhất định phải tìm cách đưa cô về cạnh mình mới yên tâm được.
Liễu Thư Hàm đang cùng mấy nữ đồng nghiệp vừa đi vừa cười nói vui vẻ bước ra, trên tay ôm một xấp tài liệu dày cộm, trông có vẻ khá nặng nề. Trình Thu Diệc vội vàng xuống xe, đỡ lấy xấp giấy tờ từ tay cô, trách khéo: "Nắm nhiều đồ thế này sao chẳng báo cho chị một tiếng?"
Sự xuất hiện đột ngột của một mỹ nhân xinh đẹp, lại có vẻ cực kỳ thân thiết với Liễu Thư Hàm khiến đám đồng nghiệp không khỏi ngỡ ngàng. Họ nhìn nhau rồi bắt đầu trêu chọc: "Ái chà Thư Hàm, em có cô bạn xinh đẹp thế này sao không giới thiệu cho chị em sớm?"
Liễu Thư Hàm lúng túng đến mức lưỡi như thắt nút, chữ nghĩa cứ kẹt lại nơi cổ họng. Vẫn là Trình Thu Diệc nhanh ý giải vây: "Nhà Thư Hàm mấy tháng trước hết hạn hợp đồng nên mới chuyển chỗ ở, tôi hiện là bạn cùng phòng của cô ấy."
Đám đồng nghiệp bấy giờ mới vỡ lẽ: "Thư Hàm này, có cô bạn cùng phòng cực phẩm thế mà cứ giấu giấu diếm diếm, thật là quá đáng nha."
"Đúng đấy, bạn cùng phòng xinh đẹp ơi, tên cô là gì thế? Hôm nào mình cùng đi uống rượu một bữa nhé?"
Liễu Thư Hàm bây giờ cứ nghe đến hai chữ "uống rượu" là lại thấy nhức đầu, cô vội vàng ngắt lời: "Thôi được rồi, hai chị đều là người có người yêu cả rồi, cứ vây quanh con gái nhà người ta hỏi han thế mà coi được à? Mau mau về với thế giới hai người của các chị đi."
Đám đồng nghiệp nhìn đồng hồ, thấy cũng đã muộn nên lục tục cáo từ. Bấy giờ Liễu Thư Hàm mới thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi bảo: "Thu Diệc, chị đừng nghe các chị ấy nói nhảm, em chẳng bao giờ uống rượu với họ đâu!"
Trình Thu Diệc mở cửa xe, ấn cô ngồi vào ghế phụ rồi thắt dây an toàn cho cô: "Chị biết rồi." Bình thường Liễu Thư Hàm chỉ nhắc đến mấy anh em công hữu cùng đi giao hàng, chưa bao giờ nghe cô nói về đồng nghiệp nữ. Bây giờ cô một bước lên mây, trở thành Giám đốc chi nhánh công ty, những kẻ vây quanh cô là hạng người nào, không cần đoán nàng cũng thấu.
"Xấp giấy tờ dày cộm này là cái gì thế? Nặng trịch hà." Trình Thu Diệc dùng dây buộc gọn xấp tài liệu rồi ném vào cốp xe, vừa bẻ lái chuyển hướng vừa thuận miệng hỏi.
Liễu Thư Hàm rệu rã tựa người vào ghế như kẻ không xương, uể oải đáp: "Em cũng chẳng rõ nữa. Em chỉ biết là nếu ngày mai không xử lý xong đống này, chắc chắn em sẽ bị sếp mắng chết mất."
Trong đống tư liệu đó, nào là văn kiện cần ký, nào là các loại báo biểu của công ty, tóm lại là đủ thứ thượng thượng vàng hạ cám, duy chỉ có một điều: chẳng cái nào Liễu Thư Hàm đọc mà hiểu được.
"Chị nói xem ông sếp này cũng kỳ thật, công ty mình có mấy khi làm ăn với nước ngoài đâu? Thế mà lại bắt em ký văn bản tiếng Anh! Chẳng phải là đang làm khó người ta sao?"
"Cứ từ từ thôi, chuyện này không vội được đâu."
"Không chậm được đâu chị ơi!" Liễu Thư Hàm kêu trời, "Sáng mai là hạn chót rồi!"
Đến ngã tư gặp đèn đỏ, Trình Thu Diệc rà phanh cho xe dừng hẳn: "Thôi đừng nghĩ đến nó nữa, đã nói hôm nay phải chúc mừng em mà, em muốn ăn gì nào?"
Liễu Thư Hàm vốn không phải người kén cá chọn canh. Những món đắng hay cay cô tuy không thích nhưng nhờ sự rèn giũa của mẹ Liễu bao năm, cô vẫn có thể ăn được. Thực ra cô chẳng có món nào đặc biệt yêu thích, hay nói đúng hơn là món gì cũng ăn được, miễn là vị đừng quá tệ.
Ăn gì bây giờ? Liễu Thư Hàm gõ gõ cằm suy nghĩ. Đi ngang qua một tiệm lẩu, mắt cô bỗng sáng lên: "Thu Diệc, hay là mình ăn lẩu đi?"
"Được thôi, quán này nhé?" Trình Thu Diệc chỉ tay về phía tiệm lẩu cô vừa nhìn.
"Dạ không, ý em là mình mua đồ về nhà tự nấu lẩu ăn được không chị? Tiện thể trong bếp vẫn còn ít nước dùng xương hôm trước, không ăn thì lãng phí lắm."
Trình Thu Diệc dĩ nhiên là không có ý kiến gì, bởi lẽ bất cứ nguyên liệu bình thường nào qua tay Liễu Thư Hàm cũng đều trở thành món ngon lạ lùng. Chỉ là...
"Nói trước nhé, cái chợ đầu mối kia hôm nay hạn chế xe cộ theo biển số, mình không qua đó được đâu."
"Ơ kìa?" Liễu Thư Hàm xịu mặt thất vọng, "Vậy tính sao giờ chị?"
"Tiện đường ghé siêu thị gần nhà mua ít đồ là được rồi, mình chỉ có hai người, ăn được bao nhiêu đâu?" Chỉ cần không phải vào bếp (vì lo sợ mùi khét cũ bị phát hiện), Trình Thu Diệc sao cũng chiều. Nàng chợt nhớ ra điều gì đó, bèn dặn thêm: "Chị cảnh cáo em nhé, tuyệt đối không được mua bí đao, bây giờ chị cứ ngửi thấy mùi đó là lại thấy buồn nôn."
Liễu Thư Hàm nghe xong liền nở một nụ cười tinh quái, bàn tay cô lưu manh sờ lên bụng Trình Thu Diệc trêu chọc: "Buồn nôn sao? Chẳng lẽ là 'có' rồi? Nào, bảo bảo ngoan, gọi mẹ đi con."
Cái thói giở trò này của Liễu Thư Hàm đều là học từ Trình Thu Diệc mà ra, nàng làm sao mà sợ cô cho được? Nàng buông một tay nắm lấy cổ tay cô, ép chặt lên bụng mình không cho nhúc nhích: "Thế em phải sờ cho kỹ vào, trong này chính là 'giống' của em đấy, một khối gỗ nhỏ xíu." Nói đoạn, ngón tay nàng òn khẽ gãi nhẹ vào lòng bàn tay cô vài cái đầy khiêu khích.
Trình Thu Diệc tuy có tập võ nhưng vốn xuất thân từ gia đình quyền quý, được nuông chiều từ nhỏ nên đôi bàn tay nàng thon dài, mịn màng, móng tay luôn được cắt tỉa sạch sẽ, sơn màu hồng nhạt tự nhiên. Lòng bàn tay nàng không một vết chai, cái gãi nhẹ ấy như một luồng điện chạy dọc theo huyết quản, xoáy thẳng vào tim Liễu Thư Hàm, khiến cô thấy tê dại cả người. Nhớ lại đôi bàn tay này đã từng làm những chuyện tội lỗi gì, gương mặt cô bỗng đỏ bừng nóng hổi. Cô vội vàng rút tay về, thầm mắng mình đúng là tiền mất tật mang, quân sư lưu manh quả nhiên không dễ trêu vào.
Trình Thu Diệc thích nhất là nhìn Liễu Thư Hàm đỏ mặt, gương mặt trắng ngần bỗng nhuốm một tầng mây đỏ, trông vừa thẹn thùng vừa đáng yêu, khiến nàng khó lòng kiềm chế được. Thấy đèn đỏ còn mười mấy giây, cnàng nhanh tay tháo dây an toàn, nghiêng người ghé sát hôn một cái thật kêu lên má cô, rồi nhanh như cắt ngồi thẳng dậy, thắt dây an toàn lại. Mọi động tác đều thuần thục, mượt mà, vừa vặn lúc đèn tín hiệu chuyển sang màu xanh.
Mãi đến khi xe đã chạy được một quãng xa, Liễu Thư Hàm mới sực tỉnh, nhận ra mình lại vừa bị ăn đậu hũ. Cô lặng lẽ đưa tay chạm vào nơi vừa bị nàng khinh bạc, khóe miệng không tự chủ được mà cong lên. Dẫu sao cũng là người của mình, để nàng hôn một cái thì mình cũng đâu có lỗ, vụ này tính ra vẫn lời chán!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!