Sáng ngày hôm sau tỉnh dậy, Liễu Thư Hàm cảm thấy đầu đau như búa bổ. Cô chật vật ngồi dậy, nhận ra mình đang ở trong phòng ngủ của Trình Thu Diệc. Trước kia, khi cô mới chuyển đến, Trình Thu Diệc có sắp xếp cho cô một căn phòng riêng, nhưng vì Liễu Thư Hàm gần như đóng đô ở phòng nàng nên căn phòng kia từ lâu đã sớm vườn không nhà trống.
"Thu Diệc ơi, mấy giờ rồi chị?" Liễu Thư Hàm tựa vào thành giường, dụi mắt hỏi bằng giọng ngái ngủ. Cơ thể cô tỉnh sớm hơn đại não, dù đã ngồi dậy nhưng đôi mắt vẫn cứ nhắm nghiền.
Đợi mãi không thấy ai trả lời, Liễu Thư Hàm hỏi lại lần nữa, gian phòng vẫn im lìm tĩnh mịch. Lúc này cô mới chịu mở mắt nhìn sang bên cạnh. Trình Thu Diệc đã dậy từ lúc nào chẳng hay, phía bên kia giường chỉ còn lại vết lõm mờ nhạt, chăn đệm đã lạnh ngắt.
Liễu Thư Hàm hoàn toàn không nhớ nổi chuyện tối qua sau khi uống quá chén, lại càng không biết Trình Thu Diệc đã nhặt mình về bằng cách nào. Tự giác thấy mình đuối lý, cô vội vàng rời giường. Vừa ra khỏi phòng ngủ, cô đã thấy Trình Thu Diệc đang ngồi bên bàn ăn đọc báo. Nàng đeo một cặp kính gọng vàng, trông toát lên vẻ tri thức pha chút phong trần của một nhã nhặn bại hoại. Trên bàn đặt một lát bánh mì cùng một ly sữa, xem chừng nàng đã dùng xong bữa sáng.
Trình Thu Diệc bị viễn thị nhẹ, bình thường không ảnh hưởng mấy đến sinh hoạt nhưng nàng có thói quen đeo kính khi đọc sách báo, loại kính mà người ta vẫn hay gọi vui là kính lão. Vì chuyện này mà Liễu Thư Hàm từng cười nhạo nàng không biết bao nhiêu lần: "Mới ngoài hai mươi mà đã phải đeo kính lão rồi, ôi chao, xem ra sau này chị già chỉ có nước dựa vào em thôi, ai bảo chị chẳng nhìn thấy gì cơ chứ? Ha ha!" Lần nào Trình Thu Diệc cũng chỉ cười không nói, để rồi sau đó trả thù cô tàn nhẫn trên giường. Qua vài lần nếm mùi lợi hại, Liễu Thư Hàm cuối cùng cũng biết khôn mà ngậm miệng, không dám lôi chuyện mắt mũi của chị ra trêu chọc nữa, dù rằng trong thâm tâm cô cũng chẳng ghét bỏ gì cái hình phạt kia của nàng cho lắm.
Trình Thu Diệc đọc xong một trang báo, nhân lúc lật trang, nàng khẽ nhướng mắt lên khỏi gọng kính viễn thị, liếc nhìn Liễu Thư Hàm một cái rồi hất cằm về phía chiếc ghế bên cạnh: "Ngồi xuống." Gương mặt nàng không chút biểu cảm, khiến Liễu Thư Hàm chẳng thể đoán định được rốt cuộc là nàng đang giận hay không.
Tim Liễu Thư Hàm đập hụt một nhịp, cô vội vàng rón rén đi tới bàn ăn. Di chứng sau trận say vẫn còn đó, vừa vận động nhanh một chút là đầu lại đau nhức. Liễu Thư Hàm cảm thấy các dây thần kinh của mình cứ giật lên từng hồi, cô khẽ nhíu mày, dùng sức xoa hai bên thái dương.
Mắt Trình Thu Diệc vẫn dán vào trang báo nhưng tâm tư đều đặt hết lên người cô gái bên cạnh. Nàng đặt tờ báo xuống, vào bếp bưng ra một bát canh giải rượu, đặt cái "cộp" xuống trước mặt cô: "Uống đi."
Liễu Thư Hàm biết đó là thứ gì. Cô vốn sợ đắng, nhưng lúc này nào dám ý kiến, đành nhắm mắt nhắm mũi nốc từng ngụm lớn vào miệng. Sau khi uống xong, cô khẽ chép miệng mới phát hiện vị canh này thực ra không hề khó uống như mình tưởng. Liễu Thư Hàm đặt bát xuống, ngồi ngay ngắn trên ghế, đến thở mạnh cũng không dám.
Mắt thấy giờ đi làm sắp đến nơi mà sắc mặt Trình Thu Diệc vẫn chưa có dấu hiệu chuyển biến tốt, Liễu Thư Hàm đành lấy hết dũng khí, lí nhí xin lỗi: "Thu Diệc... em sai rồi..."
Trình Thu Diệc nhấp một ngụm sữa rồi mới chậm rãi hỏi: "Sai ở đâu?"
"Em không nên uống nhiều rượu như vậy. Em hứa với chị, đây là lần cuối cùng! Tuyệt đối không có lần sau đâu ạ!"
"Chỉ có bấy nhiêu thôi sao?"
Liễu Thư Hàm ngẩn người. Chẳng lẽ tối qua mình còn làm ra chuyện gì điên rồ mà bản thân không nhớ?"Thu Diệc... chị gợi ý một chút được không?" Liễu Thư Hàm ướm hỏi đầy vẻ dò xét.
Trình Thu Diệc khoanh tay trước ngực, giọng điệu hờ hững nhưng đầy ẩn ý: "Thế tối hôm qua người đàn ông cứ ôm vai bá cổ em suốt là ai đấy?"
"Người đàn ông nào cơ?" Liễu Thư Hàm ngẩn người. Có chuyện đó thật sao? Cô thực sự chẳng còn chút ấn tượng nào cả.
"Thì cái gã cao cao gầy gầy, lưng hơi còng, nhìn cái mặt cứ gian gian ấy." Trình Thu Diệc hằn học đáp.
Liễu Thư Hàm lục lại trí nhớ hồi lâu, cố tìm xem trong đám đồng nghiệp có ai khớp với mô tả của chị không. Cô suy nghĩ mãi rồi bỗng nhiên tỉnh ngộ: "Chẳng lẽ chị đang nói anh Vương sao? Anh ấy đúng là hơi còng thật, nhưng chỉ là mắt hơi nhỏ thôi mà, sao đến mức gọi là mặt gian được..." Cô cứ thế luyên thuyên phân bua, đến khi thấy sắc mặt Trình Thu Diệc càng lúc càng tối sầm lại, giọng nói mới tự giác nhỏ dần rồi tắt hẳn.
"Nói tiếp đi chứ." Trình Thu Diệc nhướng mày, "Sao lại im bặt rồi?"
"Thu Diệc... chị, chị đang ghen đấy à?" Liễu Thư Hàm ướm hỏi đầy dè chừng.
Trình Thu Diệc không đáp, Liễu Thư Hàm liền cuống quýt: "Chị nghe em giải thích đã! Em với anh Vương thực sự chẳng có gì đâu. Chắc hôm qua em say quá nên anh ấy mới tiện tay đỡ một cái thôi, bình thường bọn em chẳng mấy khi nói chuyện! Không tin chị cứ đến công ty em mà hỏi, mọi người đều làm chứng được hết. Nếu chị vẫn không tin thì cùng lắm là... cùng lắm là sau này em không thèm tiếp chuyện anh ấy nữa, được chưa?"
Trình Thu Diệc rốt cuộc không kìm được mà bật cười, nàng thở dài một tiếng: "Thư Hàm, chị tin em. Chỉ là sau này đừng uống nhiều như thế nữa, hại thân lắm." Tối qua Liễu Thư Hàm nôn thốc nôn tháo mấy lần, đến cuối cùng chẳng còn gì để nôn mà vẫn cứ oẹ khan, làm Trình Thu Diệc xót xa không để đâu cho hết.
"Nói vậy là chị không giận nữa đúng không?"
"Ai bảo là không giận? Lần sau em còn dám uống như thế nữa thì..." Trình Thu Diệc định dọa là sẽ không cho cô lên giường, nhưng nghĩ lại thấy làm vậy chẳng khác nào tự phạt cả chính mình, bèn đổi giọng, cười đầy thâm hiểm: "Nếu em còn dám say khướt như vậy, cứ say một lần chị sẽ phạt một lần, phạt đến khi nào em không lết nổi xuống giường mới thôi."
Liễu Thư Hàm nuốt nước bọt cái ực, gật đầu lia lịa ra chiều sẽ không bao giờ có lần sau.
Trình Thu Diệc bấy giờ mới hài lòng xoa đầu cô: "Mau vào rửa mặt đi rồi mình ra ngoài ăn sáng, muộn lắm rồi đấy."
"Sao lại phải ra ngoài ăn? Trong bếp hình như vẫn còn ít nước dùng xương em nấu hôm trước, để em nấu bát cháo cho ấm bụng." Liễu Thư Hàm vừa nói vừa định bước vào bếp.
Trình Thu Diệc hốt hoảng ngăn cô lại: "Ngày nào cũng cháo với mì chán chết đi được. Hai hôm trước đối diện khu mình mới mở tiệm tâm điểm đấy, nghe nói đồ ăn sáng ở đó ngon lắm, em đi ăn thử với chị đi."
Liễu Thư Hàm xị mặt xuống: "Hồi trước ai bảo ăn cơm em nấu cả đời không chán? Mới có mấy ngày mà đã thay lòng đổi dạ rồi sao? Trình Thu Diệc, chị đúng là đồ dối trá!"
Trình Thu Diệc chỉ biết cười gượng, đẩy cô vào phòng tìm quần áo thay, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Đùa chắc, sáng nay chỉ vì muốn nấu một bát canh giải rượu cho cô mà nàng suýt chút nữa đã thiêu rụi nửa cái bếp, để Liễu Thư Hàm mà thấy cảnh tượng kinh hoàng đó thì cô chẳng mắng chết nàng mới lạ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!