Viên Anh che miệng, nguýt dài một cái: "Chẳng phải lúc đó tớ đang diễn kịch sao? Diệp Tịnh không phải hạng dễ đối phó, chỉ cần một sơ hở nhỏ là bao nhiêu công sức chúng ta gây dựng coi như đổ sông đổ biển hết."
"Cậu cứ nghênh ngang đến tìm tớ thế này, không sợ lộ tẩy sao?"
"Cậu coi thường tớ quá rồi đấy." Viên Anh đá văng đôi giày cao gót lênh khênh dưới chân, thản nhiên gác cả hai chân lên ghế phụ. Cô lôi từ trong túi xách ra một điếu thuốc, ngậm lên môi rồi hất hàm về phía Trình Thu Diệc: "Cho mượn cái bật lửa."
Trình Thu Diệc khẽ nhíu mày: "Bỏ chân xuống đi. Còn nữa, trong xe tớ cấm hút thuốc." Ghế phụ vốn là chỗ ngồi riêng của Liễu Thư Hàm, tuyệt đối không được để bị vấy bẩn. Chưa kể cái mũi của Thư Hàm còn thính hơn cả mũi chó, chỉ cần ngửi thấy chút mùi thuốc lá thôi là cô sẽ lập tức nghi cho nàng là người hút.
Viên Anh như nghe được chuyện nực cười nhất trần đời: "Trình Thu Diệc, tớ quen cậu năm năm rồi, giờ cậu mới bảo với tớ là không được hút thuốc? Định dọa ai đấy?"
"Trước khác, nay khác."
"Có gì mà khác? Chẳng phải là có thêm cô vợ nhỏ rồi sao?" Viên Anh đấm ngực giậm chân vẻ đầy kịch tính, "Đúng là tớ mù mắt rồi, sao không sớm nhìn ra cậu là hạng trọng sắc khinh bạn thế này chứ!"
Trình Thu Diệc giật lấy điếu thuốc trên môi Viên Anh ném lên bảng điều khiển: "Được rồi đấy, diễn ít thôi."
Viên Anh lúc này mới bớt đùa cợt, tặc lưỡi bảo: "Cậu về nước xong đúng là càng lúc càng nhạt nhẽo."
"Cậu cũng bớt hút thuốc đi, thứ đó chẳng bổ béo gì đâu."
"Bảy tám năm nghiện ngập, nói bỏ là bỏ ngay được sao? Cậu tưởng ai cũng có bản lĩnh tự chủ cao ngất như cậu à?"
Chuyện riêng của bạn, Trình Thu Diệc chỉ nhắc nhở đến đó rồi chuyển chủ đề: "Sao cậu biết về Thư Hàm? A Chí kể à?"
Viên Anh khinh khỉnh hừ một tiếng: "Cái này còn cần người kể sao? Hồi ở A quốc, mỗi lần nằm mơ là cậu lại cứ luôn miệng 'Thư Hàm, Thư Hàm', định lừa ai chứ?"
Thấy Trình Thu Diệc không nói lại được câu nào, đôi mắt Viên Anh bỗng sáng lên đầy vẻ tò mò. Cô nghiêng người, tựa khuỷu tay lên vai nàng: "Nói đi cũng phải nói lại, cậu định bao giờ mới cho tớ gặp Liễu Thư Hàm đây? Tớ thực sự muốn xem vị thần thánh phương nào mà có thể khiến đại mỹ nhân họ Trình mê muội đến mức thủ thân như ngọc suốt ngần ấy năm trời."
"Cô ấy tính tình đơn thuần, không giấu được chuyện gì. Chờ giải quyết xong mớ rắc rối hiện tại, tớ sẽ giới thiệu hai người làm quen." Nhắc đến Liễu Thư Hàm, ý cười trong mắt Trình Thu Diệc bỗng chốc lan tỏa không sao giấu được, "Cô ấy nấu ăn ngon lắm, hôm nào sẽ để cậu nếm thử tay nghề của cô ấy."
Viên Anh rùng mình, nổi cả da gà trước vẻ mặt dịu dàng đến sến súa của bạn mình: "Thôi thôi, tớ vẫn còn đang là kiếp độc thân đây, cậu khoe khoang thế mà nghe được à? Không sợ tớ nảy ý định cướp luôn cô vợ nhỏ biết nấu ăn của cậu sao?"
Trình Thu Diệc hoàn toàn tin tưởng vào tình cảm của mình: "Cậu cứ thử xem."
Thử thì thử, trên đời này có ai mà Viên Anh tớ không thu phục được chứ? Trừ cái tên mặt sắt tâm đá ngay trước mắt này ra.
Không gian trong xe yên lặng trong vài phút, Viên Anh bỗng khẽ thở dài: "Thu Diệc, thật tốt quá."
Quen biết Trình Thu Diệc năm năm, Viên Anh vẫn nhớ lần đầu gặp mặt là lúc nàng đang đứng bên bờ vực của sự đổ vỡ. Viên Anh từng có lúc nghĩ chị sẽ không vượt qua nổi, nhưng Trình Thu Diệc mạnh mẽ hơn cô tưởng nhiều. Nàng không chỉ sống sót mà còn tìm lại được hạnh phúc của mình. Thuở ấy, Trình Thu Diệc suốt ngày đêm sống trong trạng thái tinh thần hoảng loạn, có một quãng thời gian nàng chẳng nhận ra bất kỳ ai, môi chỉ không ngừng lặp đi lặp lại hai chữ: Thư Hàm.
Trình Thu Diệc về nước mới một năm, nhưng trong mắt nàng đã có lại thần sắc mà suốt năm năm ở xứ người chưa từng xuất hiện. Viên Anh tự nhủ, cô gái tên Liễu Thư Hàm đó chắc chắn phải tuyệt vời lắm mới xứng đáng với tình cảm sâu nặng đến nhường này.
"Đúng vậy, thật tốt." Trình Thu Diệc cũng cảm thấy may mắn. Thật may vì Liễu Thư Hàm là một cô gái ngốc nghếch, dù có đâm sầm vào tường cũng không chịu quay đầu, đã kiên trì chờ đợi nàng suốt bấy nhiêu năm.
"Bỏ qua chuyện đó đi, cậu điều tra được gì ở chỗ Diệp Tịnh chưa?" Trình Thu Diệc hỏi. Cái tên Diệp Tịnh như một vết thương mưng mủ trong lòng nàng, mục nát suốt bao năm, chỉ cần khẽ chạm vào là đau thấu xương. Lần này, nàng quyết phải nhổ tận gốc cái gai này, không để cô ta có cơ hội ngóc đầu lên nữa.
"Hừ, cậu nói đúng, Diệp Tịnh là một kẻ điên." Viên Anh lại lên cơn thèm thuốc, nhưng không dám hút trong xe nên đành ngậm một điếu khác vào miệng cho đỡ nhớ mùi nicotine, "Cô ta khuấy đục cả thành phố C này chỉ vì muốn có được cậu."
"Tớ?" Trình Thu Diệc cười nhạt, "Tớ đâu còn là con bé ngây thơ của năm xưa, tớ cũng đã rời xa thành phố C từ lâu. Dù cô ta có đảo lộn nơi đó lên thì làm gì được tớ?"
"Đó chính là sự thâm độc của cô ta." Viên Anh thở dài, "Cậu không còn liên quan gì đến thành phố C, nhưng Trình gia và Chu gia – nhà ngoại của cậu – lại là những thế lực cắm rễ ở đó. Thành phố C là mạch máu kinh tế của cả tỉnh, một khi nơi đó loạn, chắc chắn các cơ quan chức năng sẽ vào cuộc điều tra. Lúc đó Diệp Tịnh sẽ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu hai nhà Trình
- Chu. Cậu có thể không màng đến Trình gia, nhưng còn Chu gia thì sao?
Đó là gia tộc của mẹ cậu mà."
"Bàn tính này đúng là tính toán kỹ thật." Trình Thu Diệc hừ lạnh, "Chẳng trách cô ta cứ muốn kéo tớ xuống nước. Nhưng nếu cô ta đã kế hoạch chu đáo như vậy, tại sao còn để cậu nhúng tay vào làm gì?"
Viên Anh nở nụ cười đầy bí hiểm: "Bởi vì cô ta đang hư trương thanh thế."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!