Kể từ khi từ thành phố Z trở về, thái độ của Liễu Thư Hàm đối với Trình Thu Diệc bỗng trở nên ân cần lạ thường. Nào bưng trà rót nước, nào giặt giũ nấu cơm, chuyện trong nhà cô nhất quyết không để nàng động tay vào nửa điểm, cứ như thể đang nâng niu một món bảo vật quý giá nhất trên đời. Thậm chí, ngay cả việc đánh răng vào sáng sớm, cô cũng chuẩn bị sẵn kem đánh răng trên bàn chải rồi đặt lên cốc súc miệng cho nàng.
Nhưng điều khiến Trình Thu Diệc thấy lạ lẫm nhất chính là việc Liễu Thư Hàm bỗng dưng nói năng nhỏ nhẹ, dịu dàng quá mức; dù bị nàng trêu chọc đến mấy cô cũng cố nhịn mà không hề nổi cáu. Trình Thu Diệc bắt đầu thấy nhớ cái dáng vẻ bắng nhắng, hay lớn tiếng chí chóe của Liễu Thư Hàm khi xưa.
"Thu Diệc ơi, Thu Diệc?" Đúng bảy giờ rưỡi sáng, Liễu Thư Hàm đúng giờ gọi nàng dậy khi nàng còn đang say giấc nồng. "Thu Diệc dậy ăn sáng đi chị, hôm nay có món mì vằn thắn mà chị thích nhất đấy."
Trình Thu Diệc còn lười nhác cuộn mình trong chăn thêm vài vòng, lăn đến sát mép giường rồi vươn cánh tay dài ôm lấy eo Liễu Thư Hàm, lầm bầm: "Thư Hàm, ngủ với chị thêm chút nữa đi."
Liễu Thư Hàm khẽ vuốt lại mái tóc dài rối bời của nàng, nhỏ nhẹ nói: "Dậy ăn cơm thôi chị, ăn xong em còn phải đi làm."
Trình Thu Diệc bỗng mở choàng mắt, bất mãn đáp: "Sao lại đi làm nữa? Chẳng phải em bị đuổi việc rồi sao?"
"Phỉ phui cái miệng chị nhé!" Liễu Thư Hàm gỡ bàn tay đang quấn trên eo mình ra, "Công ty vẫn chưa có thông báo chính thức mà? Nhỡ đâu sếp đang vui vẻ nên không sa thải em thì sao?"
Trình Thu Diệc hất chăn bước xuống giường, tay vuốt lại mái tóc, miệng lẩm bẩm: "Chị thì chỉ mong hắn đuổi em ngay lập tức, như vậy ngày nào chị cũng được nhìn thấy em, thế có phải tốt không." nàng chỉ mặc mỗi chiếc váy ngủ mỏng manh, để lộ những đường cong thấp thoáng đầy quyến rũ.
Nếu là trước kia, chắc hẳn Liễu Thư Hàm đã ngượng chín cả mặt. Nhưng giờ đây, ở bên Trình Thu Diệc lâu ngày, da mặt cô cũng dày lên ít nhiều, thậm chí cô còn bạo dạn trêu chọc ngược lại: "Này, em thấy chị với em đều ăn cơm gạo như nhau, mà sao thịt thà của chị cứ chọn đúng chỗ đẹp mà mọc thế nhỉ?"
Trình Thu Diệc nắm lấy tay Liễu Thư Hàm, nheo mắt đe dọa: "Đồ đầu gỗ, em có tin là hôm nay chị sẽ cho em nghỉ làm luôn không?"
Liễu Thư Hàm rùng mình một cái, cười gượng gạo thu tay về: "Em... em chỉ là hâm mộ chút thôi mà."
Trình Thu Diệc thuận tay vỗ nhẹ vào mông cô một cái: "Tối về chị trị tội em sau."
"Chị...!" Liễu Thư Hàm định nổi cáu, nhưng rồi mắt đảo một vòng, đột nhiên lại cười rạng rỡ, "Mau ra ăn thôi chị, nguội mất lại không ngon."
"..." Trình Thu Diệc cảm thấy mình thực sự cần phải nói chuyện nghiêm túc với Liễu Thư Hàm một lần mới được.
Ăn sáng xong, Liễu Thư Hàm vừa chuẩn bị đồ đạc ra ngoài vừa không ngừng dặn dò đủ thứ: "Bữa trưa em nấu sẵn để trong tủ lạnh rồi, trưa chị nhớ mang ra hâm nóng nhé, đừng có suốt ngày gọi đồ ăn ngoài đấy, nghe chưa? Lúc em vắng nhà thì đừng bật điều hòa lạnh quá, nếu muốn ngủ trưa thì nhớ đắp chăn kẻo cảm lạnh. Bát đũa cứ để trong bồn rửa cho em, về em rửa, chị đừng..."
Trình Thu Diệc cảm thấy đau cả đầu, nàngday day thái dương ngắt lời: "Thư Hàm, dạo này em làm sao thế?"
"Làm sao là làm sao?" Liễu Thư Hàm vừa xỏ giày vừa hỏi.
"Sao tự nhiên lại chu đáo, tỉ mỉ lạ thường thế này?"
"Chị nói gì lạ vậy?" Ánh mắt Liễu Thư Hàm thoáng chút bối rối, "Em tốt với chị chẳng lẽ không được sao? Thôi không có chuyện gì thì em đi đây, tối gặp nhé."
Trình Thu Diệc nhanh chân lẹ tay, ngay khi Liễu Thư Hàm vừa mở cửa, nàng đã kịp chặn lại. Cánh cửa vừa hé mở đã bị nàng đóng sầm một cái thật mạnh. Nàng dồn Liễu Thư Hàm vào góc tường, cúi người ghé sát mặt cô: "Liễu Thư Hàm, hôm nay em không khai báo thành khẩn thì đừng hòng bước chân ra khỏi cái cửa này."
"Khai... khai báo cái gì cơ?" Trình Thu Diệc khi nghiêm nghị trông rất uy quyền, khiến khí thế của Liễu Thư Hàm vô thức xẹp xuống vài phần.
"Trong lòng em tự hiểu rõ." Trình Thu Diệc hạ giọng, khẽ thở dài, "Thư Hàm, rốt cuộc là có chuyện gì? Giữa hai chúng ta còn điều gì không thể nói thẳng với nhau sao?"
"Thì cũng chẳng có gì đâu..." Liễu Thư Hàm lúng túng vò đầu bứt tai, "Chỉ là... Thu Diệc ơi, trước đây em đối xử với chị tệ lắm đúng không?"
Trình Thu Diệc cảm thấy trên đời này chẳng còn ai đối xử tốt với mình hơn cô nữa, thật không hiểu nổi cô lại nghe được những lời ra tiếng vào từ ai. Nàng gõ nhẹ lên đầu cô, buồn cười hỏi: "Cái đồ đầu gỗ này lại suy diễn lung tung cái gì đấy? Đang yên đang lành sao lại nói mấy lời như thế?"
Liễu Thư Hàm bị gõ đau liền ôm đầu bĩu môi, vẻ mặt đầy uất ức: "Lần trước em đã thề trước mộ mẹ chị rồi, là em phải đối xử với chị thật tốt, chăm sóc chị thật chu đáo, không để chị phải chịu thêm bất cứ thiệt thòi nào nữa."
"Mà trước kia em đúng là không tốt với chị thật, cứ hở ra là hung dữ với chị, lại còn làm chị buồn lòng." Cô nói giọng lí nhí đầy áy náy, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định.
Trình Thu Diệc nhìn Liễu Thư Hàm hồi lâu, rồi gục đầu vào vai cô mà bật cười thành tiếng. Nàng không biết kiếp trước mình đã tích đức gì mà kiếp này lại gặp được một cô gái chân thành đến ngốc nghếch như thế. Cô nàng ngây ngô này cũng may là gặp được nàng, chứ nhỡ gặp phải hạng phong lưu lăng nhăng thì chắc chắn sẽ bị lừa gạt, đến lúc đó nàng có hối hận cả đời cũng không kịp.
"Thư Hàm, em như thế này đã là tốt lắm rồi." Trình Thu Diệc nâng cằm cô lên, "Chị chỉ thích cái vẻ hung dữ hay cãi cọ của em thôi, chứ hai đứa bên nhau mà ngày nào cũng nhẹ nhàng khách sáo thì còn gì là thú vị? Vả lại em làm chị buồn lòng lúc nào cơ chứ? Đồ ngốc này, suốt ngày chỉ giỏi nghĩ ngợi đâu đâu."
"Nhưng mà... ngay cả việc dẫn chị về gặp cha mẹ em mà em còn không dám. Sư phụ chị nói đúng, đời người dài như thế, em mà không tốt với chị, nhỡ chị bỏ em đi mất thì sao?"
"Đừng nghe ông già đó nói nhảm, sư phụ chị cả đời cô độc, kinh nghiệm yêu đương làm sao bì được với chị? Chị thấy thầy đúng là chỉ giỏi làm loạn thêm thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!