Trình Thu Diệc đưa Liễu Thư Hàm rời đi, Tần Giang cũng thức trắng một đêm không ngủ. Mãi đến tận khi trời sáng rõ, quản gia mới trở về. Tần Giang vội hỏi: "Thu Diệc về rồi chứ? Hai đứa nó có gặp chuyện gì không?"
"Liễu tiểu thư chỉ bị thương ngoài da, không có gì đáng ngại ạ. Chỉ là..." Quản gia ngập ngừng nói nửa chừng.
"Nhưng sao?"
"Chỉ là lúc tôi nhìn thấy họ, tinh thần tiểu thư Thu Diệc có vẻ không được ổn định cho lắm."
Tần Giang thẫn thờ ngồi phịch xuống ghế, im lặng hồi lâu mới cất lời: "Ông nói xem, chuyện của Thu Diệc, có phải ta đã làm sai rồi không?" Tần Giang vốn dĩ giáo dục Trình Thu Diệc vô cùng nghiêm khắc, nhưng vì thâm tình với người mẹ quá cố của nàng, trong thâm tâm ông luôn xem nàng như con gái ruột. Để tránh điều tiếng, bề ngoài ông luôn giữ khoảng cách, nhưng bao năm qua quản gia là người hiểu rõ nhất tấm lòng mà ông dành cho nàng.
"Lão gia, ngài cũng chỉ muốn tốt cho tiểu thư thôi."
"Nếu Thu Diệc mang một đức lang quân như ý về ra mắt, ta tuyệt đối sẽ không ngăn cản nửa lời. Nhưng cái đứa nghịch đồ này... nó... nó lại dắt một người con gái về gặp ta. Làm vậy thì ta còn mặt mũi nào mà đi gặp mẹ nó dưới suối vàng đây?" Tần Giang cứ nghĩ đến chuyện này là khí huyết lại dâng trào. Trình Thu Diệc vốn luôn khiêm nhường, kính cẩn; nếu người nói ra câu yêu phụ nữ là Diệp Tịnh thì thầy còn có thể tiếp nhận, đằng này lại chính là nàng – đứa học trò luôn giữ đúng lễ nghĩa nhất.
"Lão gia." Quản gia cân nhắc một lát rồi khom người thưa: "Tôi xin mạo muội nói một câu, tiểu thư Thu Diệc lần này trở về, tính cách đã cởi mở hơn trước rất nhiều, tâm trạng cũng tốt hơn hẳn ngày xưa."
"Những gì ông nói ta đều biết. Thu Diệc là một tay ta dạy dỗ nên người, tâm tư của nó thế nào lẽ nào ta lại không hay? Ta thấy rõ nó chân tâm thật lòng yêu mến Liễu Thư Hàm, chỉ là... ôi... thôi không nhắc đến nữa." Tần Giang mệt mỏi day day huyệt thái dương. Đứa trò cưng rời nhà bao năm vất vả mới quay về, kết quả lại nháo thành ra nông nỗi này, bảo ông sao không lo cho được.
"Lão gia, còn một việc nữa." Quản gia tiếp lời, "Tiểu thư Thu Diệc và tiểu thư A Tịnh dường như đang có xích mích."
"Chuyện này ta cũng đang định bảo ông đi điều tra. A Tịnh cứ dăm lần bảy lượt cố ý nhắc đến chuyện năm năm trước. Năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ông hãy đi tra cho kỹ, tra thật tỉ mỉ, tuyệt đối không được để sót một chi tiết nào!"
...
Sau một ngày đêm vắt kiệt sức lực và tâm trí, Trình Thu Diệc và Liễu Thư Hàm chìm vào giấc ngủ mê mệt, đến khi tỉnh dậy thì trời đã tối hẳn từ bao giờ.
Liễu Thư Hàm là người mở mắt trước. Nhìn ra ngoài cửa sổ mịt mù, cô cứ ngỡ trời còn chưa sáng nên định rúc sâu vào lòng Trình Thu Diệc ngủ tiếp, nào ngờ chuông điện thoại chợt reo vang. Thấy Trình Thu Diệc khẽ nhíu mày vẻ bất an trong cơn mơ, cô vội vàng tắt tiếng rồi rón rén bước ra ban công mới dám gọi lại.
Người gọi đến là bà Hứa Như Vân – mẹ của cô: "Con gái à, ngủ chưa đấy?"
Liễu Thư Hàm ngáp một cái, uể oải đáp: "Dạ chưa, con cũng vừa mới tỉnh thôi."
"Vừa mới tỉnh? Giờ là mấy giờ rồi mà mới tỉnh? Thế đêm nay định thức trắng luôn hay sao?"
"Mẹ ơi, mẹ có việc gì không ạ?" Liễu Thư Hàm vội hỏi vào thẳng vấn đề. Cô quá hiểu tính mẹ mình, nếu không ngắt lời thì bà có thể huyên thuyên đủ thứ chuyện trên đời suốt cả tối không nghỉ.
"Cũng không có gì, mẹ hỏi xem Trung Thu tháng sau con có về không?"
"Chắc con không về được đâu mẹ, dịp đó công ty bận lắm." Liễu Thư Hàm thầm nghĩ, ngay cả việc mình có còn giữ được cái ghế ở công ty đó hay không hiện tại vẫn còn là một ẩn số.
"Thế à, vậy thì cha mẹ đi du lịch nhé? Đến lúc đó một mình ở lại đừng có mà khóc nhè đấy."
"Vâng vâng, cha mẹ cứ đi chơi cho thoải mái, đừng lo cho con."
Bà Hứa Như Vân bàn xong việc chính lại bắt đầu hỏi han tình hình công việc, rồi chẳng hiểu sao lại lái sang chuyện ông cậu hai, điệp khúc ấy cứ thế kéo dài mãi không dứt.
Trình Thu Diệc tỉnh giấc, cảm thấy vòng tay trống trải liền hốt hoảng nhìn quanh. Mãi đến khi thấy bóng dáng Liễu Thư Hàm ngoài ban công, nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng đi chân trần bước tới, từ phía sau ôm lấy eo cô, tựa cằm lên vai rồi thì thầm: "Em dậy rồi à?"
Liễu Thư Hàm giật mình, vội vàng bịt chặt ống nghe điện thoại, làm khẩu hình miệng với chị: "Mẹ em!"
Trình Thu Diệc hiểu ý, khẽ mỉm cười xin lỗi rồi im lặng tựa cằm lên vai cô, lắng nghe.
Nhưng tai bà Hứa Như Vân thính vô cùng, bà cảnh giác hỏi ngay: "Thư Hàm, ai vừa nói đấy?"
"Dạ... là... là một người bạn của con ạ..." Liễu Thư Hàm lắp bắp.
Đầu dây bên kia giọng bà Hứa bỗng cao vút lên: "Liễu Thư Hàm! Người khác mẹ không biết chứ con là do mẹ đẻ ra, mẹ lại không hiểu con sao? Cứ hễ nói dối là con lại nói lắp, khai mau, là ai?"
"Thật mà... đúng là bạn con mà!" Liễu Thư Hàm quýnh quáng như gà mắc tóc. Cô thừa biết tính mẹ, nếu để bà phát hiện ra điều gì, với cái tính hỏa bạo ấy, có khi bà lao qua đường dây điện thoại tới đây hỏi tội cô ngay lập tức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!