Chương 24: (Vô Đề)

Thầy Tần Giang sắp xếp cho Trình Thu Diệc và Liễu Thư Hàm hai căn phòng khách nằm sát vách nhau. Thế nhưng vừa lên lầu, Liễu Thư Hàm đã chẳng buồn về phòng mình mà hiên ngang bước thẳng vào phòng ngủ của Trình Thu Diệc.

"Nói đi." Liễu Thư Hàm ngồi vắt vẻo bên mép giường, hai tay khoanh trước ngực, gương mặt đanh lại vẻ nghiêm nghị, trông cũng có chút khí thế.

"Nói gì cơ?" Trình Thu Diệc thuận thế ngồi xuống cạnh bên, vòng tay ôm lấy eo cô đầy tự nhiên.

"Nói về những bí mật của chị ấy. Trình Thu Diệc, rốt cuộc chị còn bao nhiêu chuyện giấu em nữa hả? Sao quan hệ giữa chị và thầy Tần lại sâu đậm đến thế? Tại sao chị lại gọi thầy là sư phụ? Còn cái cô Diệp Tịnh kia là thế nào?" Liễu Thư Hàm đẩy tay nàng ra, tuôn ra một tràng câu hỏi như súng liên thanh.

Trình Thu Diệc tựa lưng vào đầu giường suy tư hồi lâu rồi mới chậm rãi mở lời: "Tần Giang là người đã dạy dỗ chị từ thuở nhỏ."

"Sư phụ vốn là người học rộng tài cao, nếu không vì năm xưa mẹ chị từng có ơn cứu mạng thì thầy đã chẳng nhận lời đích thân bảo ban chị. Sau này nhà họ Trình vướng vào ân oán bị kẻ thù tìm đến trả đũa, mẹ sợ chị gặp nguy hiểm, mà thành phố Z vốn là địa bàn của nhà ngoại chị, nên bà mới đưa chị về đây lánh nạn. Để vẹn toàn, sư phụ cũng đi theo, danh nghĩa là giáo viên nhưng thực chất là âm thầm bảo vệ chị.

Chỉ là chị không ngờ vị 'gia sư' này lại gắn bó với nghề giáo suốt bao nhiêu năm như thế. Với tài học của thầy, đúng là đại tài tiểu dụng."

"Thế còn Diệp Tịnh?"

"Diệp Tịnh..." Ánh mắt Trình Thu Diệc khẽ tối sầm lại, "Mẹ cô ta và mẹ chị là bạn tâm giao, mẹ chị đối đãi với cô ta như con gái ruột, vậy nên mới để cô ta cùng chị theo học sư phụ. Cô ta lớn hơn chị hai tháng, vì thế mới làm sư tỷ."

"Hết rồi sao?"

"Hết rồi."

Liễu Thư Hàm làm sao tin nổi những lời giải thích nửa thật nửa giả này. Nàng coi cô là kẻ mù chắc? Nhìn cái cách Diệp Tịnh xoay quanh Trình Thu Diệc đầy vồn vã, bảo không có mưu đồ gì thì chỉ có kẻ ngốc mới tin.

"Trình Thu Diệc, chị đừng hòng lừa em. Cái cô Diệp Tịnh kia rõ ràng là đang ôm ý đồ xấu xa với chị! Còn chuyện 'năm năm trước' mà cô ta nhắc đến là sao? Chị và cô ta rốt cuộc có chuyện cũ gì mờ ám, hôm nay chị phải khai ra cho bằng hết, thiếu một chữ em sẽ tính sổ với chị đấy!"

Liễu Thư Hàm hiếm khi cứng rắn trước mặt Trình Thu Diệc như vậy, cô đứng phắt dậy nhìn nàng từ trên cao, giương nanh múa vuốt cố ra vẻ hung dữ.

Trình Thu Diệc vòng tay ôm ngang hông kéo cô ngã ngồi vào lòng mình: "Thư Hàm, Diệp Tịnh và chị thực sự có chút liên đới về lợi ích."

Liễu Thư Hàm xoay người lại, vòng tay qua cổ nàng rồi nhướn mày, vẻ mặt như muốn nói: "Em biết ngay mà."

"Thư Hàm, ở thành phố C, dù em chưa nghe danh Trình gia thì chắc chắn cũng phải biết đến Diệp gia, hay giờ người ta gọi là tập đoàn Diệp thị. Diệp Tịnh chính là chủ tịch của Diệp thị."

Cái tên Diệp thị thì Liễu Thư Hàm có nghe qua vài lần trong những lúc chuyện phiếm với đồng nghiệp. Cô chỉ biết đó là một doanh nghiệp khổng lồ, còn cụ thể lớn đến nhường nào thì một dân thường như cô chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng, chỉ biết nghe sao nói vậy thôi.

"Chị nói... là cái tập đoàn Diệp thị đó sao?" Liễu Thư Hàm nuốt nước bọt cái ực. Người phụ nữ Diệp Tịnh kia nhìn đã thấy không dễ chọc vào, không ngờ lại có bản lĩnh đến thế.

"Chính là Diệp thị đó." Trình Thu Diệc gật đầu, "Người ngoài nhìn vào thấy Diệp thị to lớn, nhưng thực chất quyền lực lại bị phân tán trong tay mấy vị nguyên lão. Năm năm trước, khi Diệp Tịnh mới tiếp quản, cô ta chẳng khác nào một quân bài bù nhìn. Lúc đó cô ta muốn liên thủ với chị để thâu tóm thực quyền về tay mình nhưng bị chị từ chối, vì thế mà cô ta ghi hận đến tận bây giờ."

Liễu Thư Hàm vẫn thắc mắc: "Tại sao cô ta nhất định phải tìm chị?"

"Lúc đó cô ta mới chân ướt chân ráo vào nghề, lại là phận nữ nhi, ngoài chị ra dường như chẳng còn ai đủ khả năng để giúp cô ta nữa."

Trình Thu Diệc nói đến đây, Liễu Thư Hàm vẫn thấy mơ hồ. Trước đây cô chỉ nghĩ nàng là người có tiền, chưa từng tưởng tượng giới nhà giàu lại lắm mưu sâu kế hiểm đến vậy. Trình Thu Diệc kể về mối quan hệ với Diệp Tịnh nghe có vẻ cao thâm khó lường, cô cứ thấy có gì đó không đơn giản như thế, nhưng lại tự trách đầu óc mình không đủ sắc sảo để nhìn thấu những màn đấu đá này.

Nhất thời không biết nói gì, cô đành thốt lên: "Các chị đều là người thông minh, đầu óc em đơn giản, chẳng hiểu nổi."

Trình Thu Diệc bật cười lớn, kéo theo cả Liễu Thư Hàm cùng ngã nhào ra chiếc giường lớn. Nàng nhanh chóng xoay người đè lên cô, hôn nhẹ lên chóp mũi rồi thì thầm: "Đám người tụi chị chỉ là hạng tự cao tự đại thôi, em mới là người đặc biệt. Thư Hàm à, em đúng là kiểu 'đại trí nhược ngu' đấy."

Liễu Thư Hàm nổi giận, đẩy mạnh nàng ra: "Biến đi! Chị mới là đồ ngốc ấy!"

Trình Thu Diệc cười hì hì nắm lấy tay cô: "Nhưng giờ mấy chuyện đó không quan trọng bằng việc giường của sư phụ mềm mại thế này, mình phải thử một chút xem sao..."

Đang lúc Trình Thu Diệc đang tràn đầy hứng khởi muốn thử giường thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ của quản gia: "Tiểu thư Thu Diệc, lão gia mời cô qua có chuyện hệ trọng cần thương lượng ạ."

Cả hai đều không giấu nổi sự thất vọng. Trình Thu Diệc vùi đầu vào cổ Liễu Thư Hàm thở dài thườn thượt: "Sư phụ già rồi đúng là chẳng biết lãng mạn gì cả, không biết 'xuân tiêu nhất khắc trị thiên kim' sao?"

"Thôi nào, thầy Tần tìm chị chắc chắn là có việc gấp, chị mau đi đi." Liễu Thư Hàm an ủi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!