Chương 23: (Vô Đề)

Nụ cười trên môi Tần Giang bỗng chốc cứng đờ. Thầy nhìn chằm chằm Trình Thu Diệc hồi lâu bằng ánh mắt kỳ quái rồi mới chậm rãi hỏi: "Con trở về lần này, chính là vì cô bé sao?"

Liễu Thư Hàm trực giác cảm nhận được mối quan hệ giữa Trình Thu Diệc và thầy Tần Giang không hề bình thường. Cô không giải thích rõ được sự bất thường ấy là gì, chỉ thấy họ dường như vô cùng gắn bó. Nhưng Trình Thu Diệc quả thực quá đỗi thẳng thắn. Cách đây không lâu nàng vừa nhắc nhở cô phải tiến hành từ từ để cha mẹ dần tiếp nhận, vậy mà giờ đây lại trực tiếp công khai quan hệ của cả hai.

Dẫu sao Tần Giang cũng là thầy giáo cũ của Liễu Thư Hàm, nghe nàng nói xong, cô ngượng đến mức chẳng dám ngẩng đầu nhìn thầy, chỉ biết cúi gắm mặt nhìn chằm chằm mũi giày mà ngẩn ngơ.

Câu hỏi của Tần Giang khiến Liễu Thư Hàm nghe mà thấy lòng trĩu nặng. Chẳng lẽ ý thầy là cô không xứng để Trình Thu Diệc phải lặn lội quay về một chuyến?

Trình Thu Diệc không trực tiếp trả lời, nàng chỉ mỉm cười hỏi ngược lại: "Những năm qua thầy vẫn khỏe chứ ạ?"

Thấy nàng không muốn nói nhiều, Tần Giang cũng không truy hỏi thêm, chỉ thở dài đáp: "Cũng vậy thôi, ngày ngày bầu bạn với lũ học trò, thấy rất thanh thản."

"Đã bao nhiêu năm rồi, thầy chưa từng nghĩ đến việc tìm cho mình một người bạn đời sao?"

Tần Giang khẽ nheo mắt, nở nụ cười khổ: "Thầy quen sống một mình rồi."

Câu chuyện bỗng chốc đứt đoạn, bầu không khí dần trở nên trầm lắng. Tần Giang đành phá tan sự im lặng bằng một lời mời: "Hai đứa dự định ở lại thành phố Z bao lâu?"

"Kế hoạch ban đầu là một tuần ạ." Trình Thu Diệc đáp.

"Cái gì cơ?" Liễu Thư Hàm đột nhiên ngẩng đầu, thốt lên đầy hoảng hốt: "Một tuần lễ sao?" Cô ôm mặt tuyệt vọng, "Xong đời em rồi, lần này chắc chắn em sẽ bị sa thải mất thôi..."

Trình Thu Diệc khẽ siết lấy tay Liễu Thư Hàm để trấn an, nhưng chỉ nhận được một cái lườm cháy mắt từ cô.

Tần Giang vờ như không thấy những cử chỉ thân mật của hai người, thầy dặn dò Trình Thu Diệc: "Tối nay về nhà thầy dùng cơm đi. Đã lâu lắm rồi con không được nếm món thầy nấu, Liễu Thư Hàm cũng cùng đi nhé."

Liễu Thư Hàm cứ ngỡ Trình Thu Diệc sẽ từ chối, không ngờ nàng lại hào hứng đồng ý ngay tắp lự, thậm chí còn đùa rằng nếu muộn quá thì sẽ xin ngủ lại nhà sư phụ luôn. Liễu Thư Hàm càng lúc càng thấy mù mờ, rốt cuộc Trình Thu Diệc và thầy Tần Giang có mối thâm tình như thế nào?

Trình Thu Diệc trao cho cô một ánh mắt trấn an, ra hiệu bảo cô cứ bình tĩnh.

Vì không lái xe nên hai người đành quá giang xe của thầy Tần. Trình Thu Diệc chủ động ngồi ghế phụ để trò chuyện cùng thầy, để Liễu Thư Hàm ngồi lẻ loi ở hàng ghế sau. Vì nể sợ thầy Tần là bậc tiền bối, lại là người thân thiết của nàng, cô ngồi ngay ngắn suốt dọc đường, lưng thẳng tắp như đang chịu tội. Trình Thu Diệc liếc qua gương chiếu hậu thấy bộ dạng như gặp đại địch của cô thì thầm cười thầm trong lòng.

Tần Giang cũng dõi theo ánh mắt của Trình Thu Diệc qua gương. Thấy vẻ mặt đắc ý của học trò, thầy khẽ lắc đầu vẻ không đồng tình rồi hắng giọng cảnh cáo. Lúc này Trình Thu Diệc mới chịu thu lại vẻ mặt cợt nhả.

"Lần này về nước, con còn định ra đi nữa không?" Tần Giang hỏi.

Đây cũng là điều mà Liễu Thư Hàm bấy lâu nay luôn muốn hỏi nhưng chưa có cơ hội, cô lập tức vểnh tai lên lắng nghe không sót một chữ.

"Con không đi nữa đâu ạ." Trình Thu Diệc khẳng định, "Có điều bên A quốc vẫn còn một số việc lặt vặt, chắc con phải qua đó thêm một chuyến nữa để thu xếp cho ổn thỏa."

Liễu Thư Hàm thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới bàng hoàng nhận ra lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh từ bao giờ.

Tần Giang gật đầu: "Về nước là tốt, bên A quốc dù có hay đến mấy thì vẫn là đất khách quê người. Chỉ là cơ nghiệp gần mười năm của con ở đó, nói buông là buông được ngay sao?"

Trình Thu Diệc tự giễu: "Năm xưa trong lòng con có một nỗi uất nghẹn, chỉ muốn thành công để cho nhà họ Trình biết mặt. Giờ đây Trình gia đã như bóng xế tà, những thứ phù hoa đó đối với con cũng chẳng còn quan trọng nữa."

Tần Giang thoáng chút tiếc nuối. Cả đời thầy chỉ nhận hai người đệ tử: một là Diệp Tịnh, hai chính là Trình Thu Diệc. Diệp Tịnh vốn mang phong thái quyết liệt, sát phạt, tiếc rằng cô ta quá tự phụ, không chịu nghe lời can gián, hành sự cũng có phần quá tuyệt tình. Còn Trình Thu Diệc từ nhỏ đã chịu ảnh hưởng từ người mẹ quý phái, làm việc luôn biết để lại đường lui, nhưng nàng lại quá trọng tình cảm.

Sự nhi nữ tình trường này, e rằng khó có thể làm nên đại sự.

"Sư phụ, thầy vẫn ở căn nhà cũ sao?" Trình Thu Diệc hỏi thăm.

"Chỗ đó hẻo lánh quá, thường ngày thầy vẫn ở ký túc xá giảng viên. Chỉ là hôm nay đặc biệt, một là để đón con về, hai là vì hôm nay đến thăm thầy không chỉ có mỗi mình con."

Trình Thu Diệc lập tức trở nên cảnh giác: "Cô ta cũng tới sao?"

Tần Giang im lặng, coi như là ngầm thừa nhận.

Hai người đang nói chuyện, bỗng nhiên từ không gian chật hẹp phía sau vang lên một tiếng "ùng ục" rõ to. Trình Thu Diệc ngoảnh lại thì thấy Liễu Thư Hàm đang ôm bụng, mặt đỏ bừng như gấc chín: "Em... xin lỗi..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!