Trình Thu Diệc thoáng thấy bóng dáng nhỏ bé đứng phía sau xe qua gương chiếu hậu, nàng sững người trong giây lát, lập tức vứt điếu thuốc trên tay rồi bước xuống, bốn mắt nhìn nhau với Liễu Thư Hàm.
Dưới lớp áo khoác mỏng phong phanh là bộ đồ ngủ, chân Liễu Thư Hàm vẫn xỏ đôi dép lê chưa kịp thay, mái tóc búi vội có phần rối bời trong gió đêm.
Trình Thu Diệc vội vã chạy đến. Nàng định đưa tay ôm cô vào lòng, nhưng chợt nhớ ra mùi thuốc lá nồng nặc đang ám trên người mình, sợ cô chán ghét nên đành dừng bước ngay trước mặt, tay chân luống cuống chẳng biết đặt vào đâu.
Liễu Thư Hàm chẳng màng đến những do dự đó, cô tiến lên một bước, vùi đầu vào lồng ngực Trình Thu Diệc rồi thầm thì: "Em biết ngay chị vẫn chưa đi mà. Trình Thu Diệc, chị đúng là đồ ngốc."
Trình Thu Diệc chỉ mặc duy nhất chiếc áo sơ mi mỏng, ngay khoảnh khắc Liễu Thư Hàm ôm lấy nàng, lớp vải trước ngực đã nhanh chóng thấm đẫm một mảng nước mắt ấm nóng.
Trình Thu Diệc thở dài một hơi thật dài, nàng đưa tay vỗ nhẹ lên lưng cô như để dỗ dành: "Phải, chị là kẻ khờ, em là đồ ngốc, hai chúng ta đúng là trời sinh một cặp." nàng đã hút thuốc suốt cả tối, cổ họng thô ráp như bị giấy nhám chà qua, từng lời thốt ra đều vương vất mùi nicotine nồng đượm.
Liễu Thư Hàm lau khô nước mắt, ngẩng đầu nhìn nàng với vẻ hung dữ giả vờ: "Hay lắm Trình Thu Diệc, em cứ tưởng chị là thanh niên nghiêm túc cơ đấy, hóa ra lại lén lút hút thuốc sau lưng em."
"Oan cho tiểu nhân quá đại nhân ơi, đây là lần đầu tiên, là phạm lỗi lần đầu mà." Trình Thu Diệc phối hợp giơ hai tay quá đầu, bày ra bộ dạng nhận tội đầy ấm ức.
"Xì, nhìn động tác thuần thục thế kia mà còn dám lừa em là lần đầu sao?"
Một cơn gió đêm thốc tới, Liễu Thư Hàm không còn được đôi tay Trình Thu Diệc che chắn nên lạnh đến run cầm cập. Thấy vậy, nàng vội vàng kéo cô vào lòng mình, khẽ nhíu mày trách móc: "Đêm hôm thế này mà mặc phong phanh thế ra ngoài, em tưởng mình làm bằng sắt đấy à?"
"Chị còn có mặt mũi mà mắng em sao?" Liễu Thư Hàm rúc vào vai nàng lầm bầm. Cánh mũi cô tràn ngập mùi thuốc lá nồng đượm vương trên áo Trình Thu Diệc, trong lòng chợt nảy ra một ý định táo bạo: "Thu Diệc, hay là em dẫn chị về gặp cha mẹ luôn nhé? Dù sao sớm muộn gì cũng phải đối mặt một lần, thà đau một lần rồi thôi."
"Em muốn chọc tức chết họ thì cứ việc." Trình Thu Diệc tức giận đáp. "Sớm muộn gì cũng phải có ngày đó, nhưng phải tiến hành từ từ, cho ba mẹ em tiêm đủ 'vắc xin' tâm lý đã rồi tính. Em cứ đường đột thế này, lỡ cha mẹ em có chuyện gì thì lúc đó lỗi tính cho em hay tính cho chị đây?"
"Nhưng mà... em không muốn chị phải chịu thiệt thòi..."
"Cứ từ từ thôi em, trên đời này làm gì có chuyện gì cũng được như ý nguyện ngay lập tức."
Liễu Thư Hàm nhớ đến việc mẹ mình cứ nằng nặc đòi kéo đi xem mắt, dở khóc dở cười bảo: "Chị cứ bảo từ từ, chậm tí nữa là em thành vợ người ta mất thôi."
"Em nói cái gì?" Trình Thu Diệc giật mình kinh ngạc.
"Mẹ em muốn kéo em đi xem mắt, bảo em lớn rồi, con gái nhà người ta bằng tuổi em con cái đã chạy nhảy tung tăng rồi đấy."
Sắc mặt Trình Thu Diệc tối sầm lại: "Đồ đầu gỗ, em mà dám đi thì đừng có trách chị."
Liễu Thư Hàm bật cười hắc hắc: "Ai bảo em sẽ đi cơ chứ? Vợ em vừa có nhan sắc vừa có bản lĩnh, mấy gã đàn ông thô kệch kia làm sao bì nổi?"
"Nói thế nghĩa là có gã nào bì được thì em sẽ đồng ý sao?"
"Thế thì em cũng không thèm. Đời này em chỉ muốn sống cùng chị thôi, ngoài chị ra chẳng ai được cả."
Lúc này sắc mặt Trình Thu Diệc mới dịu đi đôi chút, nàng hỏi: "Nửa đêm em chạy ra ngoài thế này, cha mẹ không lo lắng sao?"
Liễu Thư Hàm liếc xéo nàng một cái: "Làm sao, chị lại định đuổi em về đấy à? Để rồi sau đó một mình lén lút trốn vào góc nào đó hút thuốc đóng vai sầu muộn? Đừng có mơ!"
"Thế em muốn sao đây?" Trình Thu Diệc bất đắc dĩ hỏi.
Liễu Thư Hàm ngẫm nghĩ một lát rồi kéo nàng lên xe: "Về khách sạn! Cùng lắm thì mai dậy sớm một chút để đưa ba em đi bệnh viện." Cô chun mũi ra vẻ chê bai: "Trình Thu Diệc, từ nay cấm chị hút thuốc đấy nhé. Tối nay mùi thuốc trên người chị mà không tan hết thì đừng hòng leo lên giường của em!"
"Đừng mà!" Trình Thu Diệc cuống quýt, "Thư Hàm, chị thề là chỉ lỡ một lần này thôi. Em đại nhân đại lượng, tha cho chị lần này có được không?"
...
Sáng hôm sau, Liễu Thư Hàm dậy thật sớm để đưa ba đi kiểm tra sức khỏe. Nhà ngoại của Trình Thu Diệc vốn ở thành phố Z, danh tiếng Chu gia vẫn còn chút sức nặng nên nàng đã sớm nhờ vả phía bệnh viện. Nhờ vậy, mọi thủ tục đều diễn ra nhanh chóng mà không cần chờ đợi. Sau chưa đầy một giờ đồng hồ, các kết quả kiểm tra đều cho thấy sức khỏe của ông Liễu Sâm không có vấn đề gì lớn, Liễu Thư Hàm bấy giờ mới thực sự trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
Vì quá nhớ Trình Thu Diệc, ngay sau khi đưa cha mẹ về nhà, cô đã nóng lòng tìm đến khách sạn nơi nàng đang ở.
Vừa nghe tiếng cửa mở, Liễu Thư Hàm đã chẳng nói chẳng rằng đẩy Trình Thu Diệc vào tường, bắt đầu một màn ngấu nghiến nồng nhiệt. Trình Thu Diệc tựa lưng vào tường đón nhận sự cuồng nhiệt bất ngờ ấy, nàng không khỏi bật cười trước vẻ vội vã của cô, bèn cố ý nghiêm mặt trêu chọc: "Thư Hàm này, ban ngày ban mặt mà làm chuyện này... có vẻ hơi thiếu chừng mực đấy nhỉ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!