Nhà của Liễu Thư Hàm nằm rất gần khách sạn họ ở, chỉ chưa đầy năm phút chạy xe. Trình Thu Diệc nói được làm được, nàng tấp xe vào lề đường ngay cổng khu tập thể rồi dặn dò: "Em vào bồi bác trai bác gái cho thật tốt nhé."
"Bệnh viêm khớp của cha em là chứng kinh niên rồi, một sớm một chiều chẳng khỏi ngay được, chắc là em phải..."
"Chị biết mà, vừa hay hai ngày tới chị cũng có chút việc cần xử lý, em đừng lo cho chị." Trình Thu Diệc cố tỏ ra ung dung để cô yên lòng.
"Chị..."
"Được rồi, em mau vào đi, về đến nhà nhớ báo cho chị một tiếng." Trình Thu Diệc nghiêng người, ân cần tháo dây an toàn cho Liễu Thư Hàm.
Đúng lúc ấy, Liễu Thư Hàm bất ngờ vòng tay qua cổ Trình Thu Diệc rồi rướn người hôn lên môi nàng. Vì động tác có chút đột ngột, răng hai người va vào nhau đau điếng khiến cả hai cùng nhíu mày, nhưng tuyệt nhiên chẳng một ai chịu buông đối phương ra.
Trong không gian nhỏ hẹp của khoang lái, Trình Thu Diệc một tay tì lên cửa kính, tay kia giữ chặt Liễu Thư Hàm trong vòng tay mình, hoàn toàn giành lấy quyền chủ động.
Nụ hôn này chẳng hề có chút dịu dàng, đầu lưỡi lướt qua mang theo cảm giác tê dại, mùi máu tanh thoang thoảng lan tỏa giữa hai đầu lưỡi chẳng biết là của ai. Trình Thu Diệc vốn dĩ đang cố giữ lý trí, nhưng chút vị sắt nồng đượm ấy đã châm ngòi cho sự cuồng nhiệt bùng cháy. Bàn tay nàng men theo đùi Liễu Thư Hàm, lách qua gấu váy ngắn mà v**t v*.
Hơi thở của Liễu Thư Hàm trở nên dồn dập, cô vội giữ lấy bàn tay đang làm loạn của đối phương, đẩy nhẹ nàng ra rồi mếu máo gọi: "Trình Thu Diệc..."
"Hửm?" Trình Thu Diệc đang bị khơi gợi ngọn lửa tình thì bị ép phải dừng lại, giọng điệu có phần hờn dỗi không vui.
Liễu Thư Hàm lý nhí như tiếng muỗi kêu: "Em... em..."
"Cái gì cơ?" Trình Thu Diệc không nghe rõ.
"Em bảo là em ướt rồi! Đều tại chị hết! Đều do chị cả đấy!" Liễu Thư Hàm khép chặt đôi chân, vừa thẹn thùng vừa giận dỗi.
Trình Thu Diệc bật cười thành tiếng: "Đáng đời em, ai bảo em dám trêu chọc chị?" Nàng ghé sát vào tai cô, khẽ l**m nhẹ lên vành tai nhỏ nhắn: "Không sao, chị cũng thế mà, hay là em chạm thử xem?"
"..."
Bầu không khí ly biệt sướt mướt khó khăn lắm mới dựng lên được, chỉ sau vài câu trêu đùa vô sỉ của Trình Thu Diệc đã tan thành mây khói.
"Thư Hàm." Trình Thu Diệc nghiêm sắc mặt, chân thành nói: "Đây là lần đầu tiên chúng ta xa nhau kể từ khi bắt đầu. Chị sẽ nhớ em lắm."
Liễu Thư Hàm vốn sợ nhất là phải xa nàng, nghe vậy liền xụ mặt xuống: "Thu Diệc, giờ em đã bắt đầu thấy nhớ chị rồi, biết làm sao đây..."
Trình Thu Diệc gõ nhẹ lên đầu cô một cái: "Được rồi, em mà nấn ná thêm chút nữa là cha mẹ em đi ngủ mất đấy. Vào nhà đi, tối gọi cho chị." Nói rồi, nàng thẳng tay đẩy Liễu Thư Hàm xuống xe.
"Gió đêm lạnh lắm, mau vào nhà đi kẻo ốm." Trình Thu Diệc bỏ lại một câu rồi kéo kính xe, nghênh ngang rời đi.
Liễu Thư Hàm đứng bên đường nhìn theo rất lâu, mãi đến khi chắc chắn xe đã đi khuất mới quay người đi vào khu tập thể.
Thực ra Trình Thu Diệc không đi xa, nàng chỉ rẽ qua giao lộ để tránh tầm mắt của Liễu Thư Hàm rồi dừng xe lại. Với một kẻ thiếu quyết đoán như Liễu Thư Hàm, nàng buộc phải thay cô đưa ra lựa chọn.
Từ thuở nhỏ, mẹ nàng đã mải mê công việc, cha lại chẳng mấy khi đoái hoài, thời gian nàng ở bên cha mẹ cộng lại có khi còn không bằng một góc thời gian bên cạnh sư phụ. Sư phụ nàng lại là người nghiêm khắc hơn là từ tâm. Suốt hơn hai mươi năm, Trình Thu Diệc hầu như chưa bao giờ nếm trải thứ tình cảm máu mủ thâm sâu như trong sách vẫn ca ngợi, thậm chí khái niệm về tình thân đối với nàng còn rất mờ nhạt.
Nàng vốn dĩ xem nhẹ tình thân, nhưng nàng lại cảm nhận được sự nôn nóng đến cháy lòng của Liễu Thư Hàm khi biết cha mình lâm bệnh. Sự khẩn thiết ấy không thể nào làm giả được. Nếu bắt Liễu Thư Hàm phải chọn giữa mình và cha mẹ, dù chọn bên nào cô cũng sẽ sống trong dằn vặt. Vì vậy, Trình Thu Diệc đành phải chọn thay cô.
Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu. Nếu một ngày thực sự phải đối mặt với lựa chọn sinh tử giữa nàng và cha mẹ, cô sẽ chọn ai? Trình Thu Diệc không chắc chắn, nàng chỉ biết mình phải nỗ lực hết sức để giữ chặt cô trong lòng bàn tay.
Cha mẹ Liễu Thư Hàm sống trong một khu tập thể cũ, căn nhà ở tầng năm và không có thang máy. Vì lo lắng cho cha, cô bước một lúc vài bậc cầu thang, đến trước cửa nhà thì đã thở không ra hơi. Cô thầm nghĩ, cầu thang cao thế này, không biết hằng ngày mẹ cô làm sao để dìu người cha vóc dáng khôi ngô đi lại được.
Lúc này mới chưa đầy chín giờ, ông bà Liễu đang mải mê xem phim truyền hình. Đúng đoạn cao trào, bà Liễu nghe tiếng gõ cửa thì miễn cưỡng đứng dậy: "Đến đây, tối mịt rồi mà ai còn ghé nhỉ?" Tay bà vặn nắm cửa nhưng mắt vẫn dán chặt vào màn hình tivi.
"Mẹ..."
Cánh cửa sắt cũ kỹ vừa mở ra, Liễu Thư Hàm đã đứng sừng sững ở đó.
"Ơ kìa." Tâm trí bà Liễu vẫn còn vương lại bộ phim, bà đáp bừa một tiếng rồi chợt khựng lại khi nhận ra người đứng trước mặt, "Thư Hàm? Chẳng phải con đang ở thành phố C sao? Sao lại về đột ngột thế này?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!