Chương 20: (Vô Đề)

"Xong rồi, lần này em không bị lão giám đốc đuổi việc mới là lạ đấy..." Liễu Thư Hàm ngồi phịch trên ghế phụ, than ngắn thở dài đầy tuyệt vọng.

Trình Thu Diệc quả thực nói được làm được. Chẳng biết nàng dùng cách gì mà có thể tìm ra chính xác vị trí Liễu Thư Hàm đang đi giao hàng, rồi đột ngột xuất hiện như từ dưới đất chui lên, chẳng nói chẳng rằng lôi tuột cô lên xe.

"Trình Thu Diệc, rốt cuộc chị muốn làm cái gì hả!" Liễu Thư Hàm trừng mắt nhìn nàng đầy oán hận, hận không thể lao vào cắn cho nàng một cái.

Trình Thu Diệc bật cười: "Thư Hàm này, em đừng có trách chị. Muốn trách thì trách lão giám đốc nhà em vắt cổ chày ra nước quá mức. Chị mà không mạnh tay một chút thì đời này hai đứa mình đừng hòng có lấy một chuyến đi chơi cho ra hồn."

Liễu Thư Hàm nghe vậy thì phì cười: "Chà, chị ở nước ngoài bao nhiêu năm mà cũng biết dùng từ 'vắt cổ chày ra nước' cơ à? Khá lắm, xem ra vẫn chưa quên sạch văn hóa tổ tông truyền lại."

Trình Thu Diệc nghe ra ý mỉa mai trong lời cô nhưng không hề giận, chị dịu dàng nói: "Còn hơn ba tiếng đi đường nữa cơ, em chợp mắt một lát đi, khi nào đến nơi chị sẽ gọi."

Liễu Thư Hàm vốn dĩ sợ nhất là chiêu này của Trình Thu Diệc. Chỉ cần nàng nhỏ nhẹ một câu là lòng cô đã mềm nhũn, bao nhiêu hỏa khí đều tan thành mây khói. Cô tự nhủ, công việc mất rồi thì tìm việc khác, chứ lão bà mà mất là mất luôn, tính ra thì đi chơi với người yêu vẫn quan trọng hơn nhiều! Liễu Thư Hàm tự an ủi mình như vậy rồi ngập ngừng bảo: "Em không mệt, hay mình nói chuyện đi.

Mà chị định đưa em đi đâu thế?"

Liễu Thư Hàm sợ Trình Thu Diệc lái xe đường dài một mình sẽ buồn chán, tâm ý đó làm sao nàng không hiểu. Nàng mỉm cười: "Được rồi. Thế em có đói không? Hay mình ghé trạm dừng chân ăn chút gì nhé?"

Liễu Thư Hàm lắc đầu: "Em không đói, chị đói à?"

"Chị cũng không."

"Ồ..." Bảo là nói chuyện nhưng nhất thời Liễu Thư Hàm cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu, đành vắt óc nhớ lại mấy chuyện bi hài gặp phải lúc đi giao hàng để kể. Trình Thu Diệc thỉnh thoảng lại đáp lời cô vài câu, chiếc xe cứ thế lao đi trên đường cao tốc hơn một giờ đồng hồ.

"Trong xe máy lạnh khô lắm, em uống ngụm nước đi." Trình Thu Diệc tiện tay đưa chai nước cho Liễu Thư Hàm.

Liễu Thư Hàm nói đến khô cả họng, uống xong ngụm nước nghỉ ngơi một chút mới sực nhớ ra Trình Thu Diệc vẫn chưa chịu tiết lộ điểm đến.

"Thu Diệc, rốt cuộc là mình đi đâu vậy?"

"Đến nơi em sẽ biết ngay mà." Trình Thu Diệc vẫn cố tình úp mở.

Liễu Thư Hàm hậm hực quay mặt ra cửa sổ ngắm nhìn cảnh vật lướt qua. Miệng thì bảo không mệt, vậy mà mới yên tĩnh được chưa đầy mười phút, mí mắt cô đã bắt đầu díp lại. Đầu cô tựa sát vào kính xe, cứ thế gật gù theo nhịp rung của động cơ.

Trình Thu Diệc liếc nhìn qua gương chiếu hậu, khẽ buông một tay để đỡ lấy người cô. Liễu Thư Hàm theo bản năng ôm chặt lấy cánh tay nàng, cả nửa người tựa sát vào đó rồi bắt đầu ngủ say, khẽ phát ra tiếng ngáy nhẹ nhàng.

Trình Thu Diệc dùng một tay giữ vô lăng, không dám chạy quá nhanh. Đến trạm dừng chân phía trước, nàng mới tấp xe vào lề, nhẹ nhàng rút tay ra khỏi vòng ôm của Liễu Thư Hàm rồi hạ thấp ghế tựa để cô nằm được thoải mái hơn.

"Đến nơi rồi ạ?" Liễu Thư Hàm mơ màng dụi mắt hỏi.

"Chưa đâu, em ngủ tiếp đi, đến nơi chị gọi."

"Em không mệt, em dậy thức cùng chị..."

"Ngoan nào." Trình Thu Diệc vuốt tóc cô, "Còn tầm một tiếng nữa là tới thôi, ngủ đi em."

Giọng nói của Trình Thu Diệc như có ma lực thôi miên, Liễu Thư Hàm quả nhiên lại chìm sâu vào giấc ngủ.

Họ xuất phát từ buổi chiều, trời thu ban ngày vẫn còn nắng gắt nhưng khi hoàng hôn buông xuống, gió thu thổi qua đã mang theo cảm giác se lạnh. Trời tối nhanh hơn hẳn những ngày hè, mới sáu giờ hơn mà màn đêm đã bao trùm vạn vật.

Trình Thu Diệc rời khỏi cao tốc, lòng không khỏi cảm khái trước sự đổi thay của thế gian. Thành phố này phát triển nhanh quá, mới chưa đầy mười năm mà nàng đã chẳng còn nhận ra dáng vẻ năm xưa của nó nữa. Nhìn Liễu Thư Hàm vẫn đang ngủ say, nàng bỗng thấy lòng tràn ngập niềm vui. Thật may, "đồ đầu gỗ" của nàng vẫn vậy, vẫn là kẻ ngốc nghếch của chín năm về trước.

Sau khi dừng xe ổn định, Trình Thu Diệc mới nhẹ nhàng đánh thức Liễu Thư Hàm. Cô mở mắt nhìn ra bốn bề tối đen, nhất thời chẳng biết mình đang ở đâu, mãi cho đến khi thấy gương mặt nàng sát gần mới nhớ ra mình bị bắt cóc lên xe.

"Đến rồi ạ?" Liễu Thư Hàm hỏi.

"Đến rồi." Trình Thu Diệc nhanh nhẹn tháo dây an toàn rồi đỡ cô ngồi dậy.

"Đây là đâu thế chị? Sao tối thui vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!