Trình Thu Diệc nhìn ra khung cửa sổ đăm đắm, một lúc lâu sau mới chậm rãi lên tiếng: "Chị ra nước ngoài, cũng vừa mới về nước gần đây thôi."
"Ồ..."
Thực lòng Liễu Thư Hàm vẫn còn muốn hỏi thêm nhiều lắm. Chẳng hạn như dù có ra nước ngoài thì vẫn có thể nhắn tin cho nhau mà, hay tại sao suốt chín năm dài đằng đẵng chị lại chẳng một lần liên lạc với em? Muôn vàn câu hỏi cứ nghẹn lại nơi đầu lưỡi, nhưng khi thấy dáng vẻ không muốn nhắc lại chuyện cũ của Trình Thu Diệc, cô lại biết ý mà im lặng. Đó là chuyện riêng của nàng, dẫu ngày xưa cả hai có thân thiết đến mấy thì giờ đây, trong mắt nàng, cô có lẽ cũng chỉ là một người xa lạ mà thôi.
"Còn em thì sao? Sao lại đi làm cái nghề giao hàng này?" Trình Thu Diệc bước đến bên cạnh, khẽ ngồi xuống sát cánh tay Liễu Thư Hàm.
Trình Thu Diệc nhìn chằm chằm vào mũi chân mình, khẽ "ừ" một tiếng không rõ ý tứ, chẳng rõ liệu nàng có đang thực sự lắng nghe lời cô nói hay không.
Liễu Thư Hàm cũng chẳng để tâm, cô cười hì hì: "Chị đừng khinh nhé, cái nghề giao hàng này tuy có hơi cực một chút nhưng thú vị lắm, được gặp rất nhiều mỹ nữ đấy!"
Ánh mắt Trình Thu Diệc khẽ lay động, nàng cũng mỉm cười theo cô: "Cái hồi cấp ba em đã suốt ngày nhìn chằm chằm vào mấy đại mỹ nhân trong trường rồi, không ngờ bao nhiêu năm trôi qua vẫn chẳng thay đổi chút nào."
Liễu Thư Hàm vờ vịt ngại ngùng mà cúi thấp đầu.
"Vẫn còn cô đơn lẻ bóng à?" Trình Thu Diệc hỏi.
"Vâng." Liễu Thư Hàm dựa lưng vào ghế, nhìn trân trân lên trần nhà: "Lương tháng chưa đầy một vạn như em thì nào dám yêu đương với ai."
"Chưa đầy một vạn cũng đâu đến nỗi nào, em còn muốn kiếm bao nhiêu mới đủ?"
"Chị ơi, ba nghìn một tháng thì cũng gọi là chưa đầy một vạn mà."
"Thế tóm lại lương tháng của em được bao nhiêu?"
"Hai nghìn tám..."
Trình Thu Diệc bật cười thành tiếng: "Ừ, đúng là không đủ để yêu đương thật."
"Còn chị? Chị có người yêu chưa?" Liễu Thư Hàm hỏi xong mới tự thấy mình nực cười. Chẳng phải hỏi thừa sao? Hồi cấp ba, người theo đuổi Trình Thu Diệc có khi xếp thành một đại đội tăng cường, mà lại còn là kiểu nam nữ hỗn hợp nữa chứ! Nàng mà không có người yêu mới là chuyện lạ.
Vậy mà Trình Thu Diệc lại đáp: "Chưa có."
"Chưa có?" Liễu Thư Hàm kinh ngạc, sâu trong lòng bỗng dâng lên một chút vui sướng nhỏ nhoi: "Không thể nào, đại mỹ nhân xinh đẹp thế này mà lại độc thân sao?"
"Ai bảo xinh đẹp thì không được độc thân?" Trình Thu Diệc mỉm cười nhìn cô, ánh mắt dịu dàng như muốn tan chảy thành nước: "Chỉ là chị đã có người trong mộng rồi, lần này về nước cũng là vì người ấy."
"Thế ạ..." Niềm vui vừa nhen nhóm trong lòng Liễu Thư Hàm chợt tắt ngấm, cô ỉu xìu: "Vậy chúc chị sớm rước được người ta về dinh."
Trình Thu Diệc đưa tay xoa đầu cô: "Mượn lời chúc của cái đồ đầu gỗ nhà em."
Liễu Thư Hàm cúi đầu, lòng buồn rười rượi.
Sau một lúc im lặng, Trình Thu Diệc đột ngột lên tiếng: "Hai tay em đều bị thương thế này, trước mắt chắc chắn chẳng thể tự chăm sóc bản thân. Hay là sang chỗ chị ở vài ngày đi, đợi vết thương lành rồi tính tiếp."
"Chuyện này... không tiện lắm thì phải?" Liễu Thư Hàm do dự. Tuy được ở nhà đại mỹ nhân là điều cô hằng mơ ước, nhưng cô còn phải đi làm, không đi làm thì lấy tiền đâu mà nuôi thân.
Trình Thu Diệc như đọc thấu tâm tư của cô: "Công việc của em chị sẽ tìm người làm thay vài ngày. Yên tâm, không để em bị mất thu nhập đâu."
Liễu Thư Hàm vừa nghe thấy thế liền tươi tỉnh hẳn lên, hớn hở lẽo đẽo theo sau gót Trình Thu Diệc: "Ha ha ha, thế thì còn gì bằng..."
...
Trình Thu Diệc hiện đang sống tại khu đô thị Nhã Uyển, cũng chính là khu vực mà Liễu Thư Hàm phụ trách giao hàng. Nơi này vốn nổi danh là một trong những khu dân cư cao cấp nhất thành phố C, từ cảnh quan cây xanh đến dịch vụ bảo trì đều vô cùng hoàn hảo. Căn hộ của Trình Thu Diệc nằm ở tầng 15 với tầm nhìn tuyệt đẹp; ban công rộng rãi, thoáng đãng hướng thẳng ra mặt sông lộng gió. Cạnh ban công đặt một chiếc ghế lười, trông vừa thoải mái lại vừa thư thái.
Liễu Thư Hàm nhìn quanh một hồi mà lòng không khỏi ngưỡng mộ. Đúng là trên đời có những người sinh ra đã hơn người, Trình Thu Diệc chỉ hơn cô một tuổi, năm nay mới 26 mà cuộc sống đã sung túc, viên mãn đến thế này! Nhìn lại mình, ngày ngày dãi nắng dầm mưa cũng chỉ kiếm được vài ba nghìn mỗi tháng, đến chuyện ăn uống cũng phải thắt lưng buộc bụng... Càng so sánh, dù Liễu Thư Hàm có da mặt dày đến đâu cũng cảm thấy chạnh lòng, xấu hổ.
"Em sao thế?" Trình Thu Diệc lấy làm lạ. Cái đồ đầu gỗ này lúc mới vào cửa còn hưng phấn như bắt được vàng, sao chớp mắt một cái đã ỉu xìu như bánh bao chiều thế kia?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!