Chương 19: (Vô Đề)

"Thu Diệc, em xin lỗi."

Liễu Thư Hàm siết chặt mười ngón tay đan xen với Trình Thu Diệc, lòng trĩu nặng mặc cảm. Trình Thu Diệc lại bật cười, khẽ gõ nhẹ vào tay cô: "Đồ đầu gỗ, em lại suy nghĩ vẩn vơ gì đấy?"

"Em... chị ở bên em, có lẽ cả đời này chị sẽ không bao giờ có được một đứa con của riêng mình."

"Ngốc ạ, cứ làm như em có thể có con một mình không bằng. Trẻ con là cái nợ phiền phức nhất đấy, chỉ hai chúng ta thế này mới là tuyệt vời nhất."

Trình Thu Diệc ước gì cả đời không phải đối mặt với "sinh vật" hay dằn vặt người khác mang tên trẻ con kia. Nàng thấy ngay cả khi dính lấy Liễu Thư Hàm đủ 24 giờ một ngày vẫn còn là quá ngắn, hơi đâu mà tự chuốc khổ, tạo ra một tiểu yêu tinh để nó tranh giành tình cảm với mình?

Tuy nhiên, nếu đó là con của Liễu Thư Hàm thì... dường như cũng không phải là không thể chấp nhận. Hãy thử tưởng tượng xem, một phiên bản Liễu Thư Hàm thu nhỏ, nàng có thể nhìn bé lớn lên từng ngày, ôm bé vào lòng dạy tập nói, nghe bé bi bô nũng nịu với mình, nghĩ thôi cũng thấy thật ấm áp.

"Vả lại, nếu em thực sự thích trẻ con thì thời đại khoa học kỹ thuật phát triển thế này, thiếu gì cách đâu."

Nghe cũng có lý, Liễu Thư Hàm tự nhủ rồi mỉm cười, nhưng lòng vẫn thoáng chút buồn man mác. Cô và Trình Thu Diệc mới ở bên nhau bao lâu đâu, giờ mà nghĩ đến chuyện đó thì quả thực còn quá xa vời.

Phải một lúc lâu sau, A Chí mới sực nhớ ra mình còn có một cô con gái bảo bối vừa mới lọt lòng. Anh vội vã chạy đến phòng sơ sinh, cố kiễng chân nhìn vào bên trong, cả người hận không thể dán chặt lên tấm kính ngăn cách.

Lần đầu làm cha, anh càng ngắm con gái càng thấy hân hoan, miệng cứ lẩm bẩm không ngớt: "Xinh quá, mắt và mũi đều giống mẹ, cái miệng thì giống cha, nhìn qua đã biết sau này là một mỹ nhân rồi..." Thực tế thì một đứa trẻ mới chào đời vài tiếng đồng hồ, làm sao mà nhìn ra được giống ai cho cho rõ.

Ngắm con chán chê, A Chí mới sực nhớ ra Trình Thu Diệc và Liễu Thư Hàm vẫn còn đứng bên cạnh. Anh ngượng ngùng gãi đầu chào hai người: "Tiểu thư, Liễu tiểu thư, đêm nay phiền hai người quá."

Liễu Thư Hàm xua tay liên tục: "Phiền phức gì chứ, bọn em có giúp được gì đâu. Với lại, anh đừng có 'Liễu tiểu thư' này nọ nữa, nghe khách sáo lắm. Cứ gọi thẳng tên em là được rồi, mọi người đều là bạn cả mà!"

"Tình hình chị dâu sao rồi anh?" Trình Thu Diệc lên tiếng hỏi thăm.

"Mọi thứ đều ổn cả, có điều mới sinh xong nên người hơi yếu, lại cứ nằng nặc đòi nhìn mặt con ngay."

"Anh cũng nên khuyên chị dâu, đã làm mẹ cả rồi, tính tình đừng có nóng nảy như thế." Trình Thu Diệc khẽ mỉm cười, "Thời gian không còn sớm nữa, tôi và Thư Hàm về trước đây, hôm nào chị ấy khỏe hơn chút chúng tôi lại ghé."

"Tiểu thư."

"Có chuyện gì sao?"

"A Anh về rồi."

Trình Thu Diệc thoáng kinh ngạc: "Chẳng phải bảo còn một tuần nữa à? Sao lại về sớm thế?"

A Chí thở dài: "Là Diệp Tịnh, cô ta đã năm lần bảy lượt tìm cách triệu cô ấy về bằng được."

Vẻ mặt Trình Thu Diệc lập tức trở nên nghiêm nghị: "Cô ta đúng là nôn nóng hơn cả những gì chúng ta tưởng tượng."

"Tiểu thư, giờ chúng ta tính sao?"

"Phía tôi gom vốn vẫn cần thêm chút thời gian. Anh bảo A Anh cứ cầm cự, đấu với cô ta vài ngày đã. Đúng rồi, Diệp Tịnh là kẻ thâm sâu khó lường, dặn A Anh vạn sự phải cẩn trọng."

Trình Thu Diệc và A Chí mải mê bàn tính đại sự, Liễu Thư Hàm đứng bên cạnh nghe mà lùng bùng lỗ tai, hết ngáp ngắn lại ngáp dài. Cô đành quay đầu tiếp tục ngắm nghía em bé sơ sinh, mãi cho đến khi Trình Thu Diệc vỗ nhẹ lên vai cô: "Thư Hàm, mình về thôi."

"Vâng."

Liễu Thư Hàm tự nhiên nắm chặt lấy bàn tay đang đưa ra của Trình Thu Diệc, cùng nàng sánh bước ra ngoài.

Nhìn bóng dáng hai người dần đi xa, A Chí nở nụ cười mãn nguyện. Theo sát Trình Thu Diệc bấy nhiêu năm, anh hiểu rõ nỗi cô độc của nàng hơn ai hết. Giờ đây thấy nàng cuối cùng cũng tìm được một người để cùng đi hết cuộc đời, anh thầm nghĩ, đối phương là nam hay nữ thực ra chẳng còn quan trọng nữa...

Một tuần sau, Diệp Tịnh hẹn gặp Trình Thu Diệc.

Kể từ lần đối mặt tại Trình trạch, Diệp Tịnh bỗng im hơi lặng tiếng một thời gian. Trình Thu Diệc dĩ nhiên không ngây thơ đến mức cho rằng cô ta sẽ thực sự thu tay; nàng đã âm thầm phái người giám sát chặt chẽ mọi động thái của Diệp Tịnh, chỉ sợ cô ta có hành động gì bất lợi nhắm vào Liễu Thư Hàm.

Cuộc gặp lần này diễn ra ngay tại trụ sở Diệp thị. Diệp Tịnh chưa xuất hiện, trong phòng khách chỉ lưa thưa vài người ngồi đợi. Trong số đó, Trình Thu Diệc nhận ra hai gương mặt quen thuộc là người của chi thứ nhà họ Trình. Đúng là "cây đổ thì khỉ tan", Trình gia ngày một lụn bại nên việc đám người này tìm đường lui cũng là điều dễ hiểu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!