Cuối cùng, Trình Thu Diệc đã dùng hành động thực tế để chứng minh cho Liễu Thư Hàm thấy rằng: Một khi lửa lòng đã bốc cao, thì có ăn bao nhiêu bí đao cũng chẳng thể hạ nhiệt. Liễu Thư Hàm không hiểu nổi ngày trước mình mắt mù thế nào mà lại dám nghĩ Trình Thu Diệc là người lãnh cảm.
Giữa đêm khuya, hai người quấn quýt bên nhau trên chiếc giường ấm áp. Ngay lúc Liễu Thư Hàm tưởng rằng đối phương đã chìm vào giấc ngủ, cô bỗng nghe giọng nàng thì thầm: "Thư Hàm, em có muốn biết về những ân oán giữa chị và nhà họ Trình không?"
Ban đầu, Trình Thu Diệc vốn không định đem những chuyện rắc rối, bẩn thỉu này kể cho cô nghe, nhưng câu nói ban chiều của A Chí đã khiến nàng dao động. Trong tình yêu chẳng có ai mãi bảo bọc được ai, nàng càng muốn giấu kín để bảo vệ cô thì thực tế lại càng không thể thay đổi việc cô đã bị cuốn vào vòng xoáy này.
Liễu Thư Hàm hơi bất ngờ. Cô dĩ nhiên muốn biết tất cả về nàng, nhưng cô cũng hiểu đó đều là những vết sẹo chưa lành. Việc xé toạc chúng ra một cách đẫm máu như vậy, cô làm sao nỡ. Thế là cô lắc đầu: "Chị đừng kể với em, em chẳng muốn biết đâu."
Trình Thu Diệc sao không nhìn ra tâm ý của cô, lòng nàng chợt mềm lại. Nàng vuốt tóc cô, khẽ nói: "Nhưng chị muốn kể cho em nghe. Thư Hàm, một mình chị đã gánh vác những chuyện này quá nhiều năm rồi, giờ chị mệt rồi, chị muốn có người sẻ chia."
Liễu Thư Hàm ngẩng đầu nhìn nàng: "Thu Diệc, em nguyện ý cùng chị gánh vác."
"Thực ra cũng chẳng có gì to tát. Nhà họ Trình ngày trước vốn có tiếng là giàu có, mà chuyện của những gia đình giàu sang thì đại khái đều như nhau cả. Cha chị năm đó lén lút vụng trộm bên ngoài sau lưng mẹ chị. Khi mẹ chị mất, hài cốt còn chưa kịp lạnh, ông ta đã vội vã đưa người đàn bà kia và đứa con riêng về nhà. Người đàn bà đó chính là Thẩm Văn Cầm."
Liễu Thư Hàm đã đoán được đôi phần nên không quá kinh ngạc, nhưng cô vẫn không nén nổi sự tức giận trước hành động của Trình Thiên Hoành. Làm chồng, làm cha mà ông ta hành xử chẳng có lấy nửa điểm chính trực. Cô xót xa cho nàng, đồng thời thầm nghĩ nàng có thể trưởng thành ưu tú như bây giờ chắc hẳn là nhờ sự giáo dục của người mẹ quá cố. Nghĩ đến việc Thẩm Văn Cầm nói ông ta đang mắc bệnh nan y chẳng còn sống được bao lâu, cô lại thấy bùi ngùi.
Nửa đời trước sống ph*ng đ*ng tiêu sái, chẳng màng vợ con, đến cuối đời lại gánh chịu kết cục này, chẳng biết đó có phải là báo ứng hay không.
Trình Thu Diệc tiếp tục: "Sau đó chị ra nước ngoài du học, coi như mắt không thấy thì lòng không phiền. Trình gia cũng coi như không có đứa con này, từ đó đôi bên không còn liên lạc. Thế nhưng, trong tay chị lại nắm giữ thứ khiến Trình Thiên Hoành luôn canh cánh trong lòng."
"Thứ gì cơ ạ?"
"Trình thị tuy là cơ nghiệp mấy đời của Trình gia, nhưng đến tay Trình Thiên Hoành thực chất đã bắt đầu sa sút. Chính mẹ chị là người đã gạt bỏ mọi sự phản đối để tiến hành một cuộc cải tổ triệt để, giúp Trình thị dần khởi sắc trở lại. Ông nội chị vì cảm kích công lao của mẹ nên đã giao lại cho bà 11% cổ phần.
Ông nội chị vốn nắm giữ 51% cổ phần, có quyền kiểm soát tuyệt đối tập đoàn. Nhưng số cổ phần này đến đời cha mẹ chị thì bị phân tán ra. Trình Thiên Hoành những năm qua tuy thu mua không ít cổ phiếu trôi nổi, nhưng tính toán kỹ thì trong tay ông ta cũng chỉ có khoảng 45%.
Số cổ phần 11% của mẹ sau này truyền lại cho chị. Vì vậy Trình Thiên Hoành luôn kiêng dè, sợ chị sẽ cướp mất tập đoàn mà ông ta muốn để lại cho con trai mình."
Liễu Thư Hàm nghe những thuật ngữ chuyên môn ấy mà nửa hiểu nửa không. Cô nhìn Trình Thu Diệc, chỉ thấy dáng vẻ lúc nàng say sưa giải thích sao mà cuốn hút đến thế, nhất thời nhìn đến ngẩn ngơ.
Trình Thu Diệc cười giễu cợt: "Trình Thiên Hoành không có bản lĩnh giữ lấy gia sản, cuối cùng lại phải hạ mình cầu xin chị, đúng là nực cười."
Nàng nói xong liền chờ đợi phản ứng của cô, nhưng đợi mãi chẳng thấy Liễu Thư Hàm nói gì. Nàng quay sang thì thấy cô đang nhìn mình trân trối, hồn vía dường như đã bay đi tận phương nào.
Trình Thu Diệc bật cười, gõ nhẹ lên trán cô: "Tỉnh lại đi đồ đầu gỗ, hồn về chưa?"
Đôi mắt Liễu Thư Hàm lúc này mới bắt đầu có tiêu cự, cô nhìn nàng đầy sùng bái: "Thu Diệc, lúc chị nói chuyện nghiêm túc trông phong độ quá chừng."
Trình Thu Diệc khẽ nhéo má cô, cười hỏi: "Thế chị nhìn có thuận mắt không?"
"Đẹp lắm!" Liễu Thư Hàm gật đầu lia lịa.
"Có lộng lẫy không?"
"Cực kỳ lộng lẫy!" Liễu Thư Hàm lại gật đầu cái rụp.
"Thế em có yêu chị không?"
"Yêu chứ!" Liễu Thư Hàm dùng sức gật đầu như bổ củi.
"Vậy hay là chúng ta... làm thêm hiệp nữa nhé?"
"..." Liễu Thư Hàm lập tức xoay người, quay lưng về phía nàng: "Chị đi ra đi, em không có cô bạn gái nào lưu manh như chị hết."
Trình Thu Diệc bật cười, nàng trườn tới nằm đè lên người cô, khẽ gặm một cái lên bờ vai trần mượt mà. Nàng dang cánh tay dài ôm trọn lấy cô vào lòng, tựa cằm l*n đ*nh đầu Liễu Thư Hàm rồi mãn nguyện nhắm mắt lại, tận hưởng một đêm mộng đẹp bình yên...
Thành phố C bước vào những ngày oi bức, dù đã qua tiết Lập Thu nhưng cái nóng vẫn chẳng hề thuyên giảm. Trình Thu Diệc bàn với Liễu Thư Hàm tìm nơi nào đó mát mẻ để nghỉ hè, nhưng vừa mở miệng đã bị cô bác bỏ ngay lập tức: "Dẹp đi chị, em khó khăn lắm mới được tăng lương, giờ mà đòi nghỉ nửa tháng trời thì lão bản không đuổi việc em mới là lạ đấy."
Liễu Thư Hàm vốn yêu cây cối nên trên ban công nhà Trình Thu Diệc, cô trồng đủ loại hoa lá cỏ cây. Nhờ bàn tay chăm sóc tỉ mỉ, mấy ngày nay cây nào cây nấy đều đâm chồi nảy lộc, nở hoa rực rỡ, trông sinh động vô cùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!