"Thu Diệc? Sao chị lại ở đây?" Liễu Thư Hàm ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.
Phía sau Trình Thu Diệc còn có A Chí đi cùng, mà Thẩm Văn Cầm vẫn đang ngồi lù lù đối diện. Bất ngờ bị nàng "gặm" một cái trước mặt bao nhiêu người, Liễu Thư Hàm ngượng đến mức chẳng biết giấu mặt vào đâu, đành cầm lấy thực đơn trên bàn đưa cho nàng chữa thẹn: "Chị... chị có muốn uống gì không?"
Trình Thu Diệc thản nhiên bưng ly cà phê đã nguội ngắt của Liễu Thư Hàm lên nhấp một ngụm, rồi híp mắt cười bảo: "Sao hôm nay cà phê lại thơm ngọt thế này nhỉ?"
Liễu Thư Hàm thầm nghĩ đúng là Trình Thu Diệc đang tìm đường chết. Dù nàng có ghét Thẩm Văn Cầm thế nào thì chị ta vẫn là bậc bề trên, hành xử lộ liễu thế này nhỡ đến tai cha nàng thì lại thêm rắc rối.
Dưới gầm bàn, Liễu Thư Hàm lén luồn tay tìm bắp đùi của Trình Thu Diệc rồi thẳng tay nhéo một cái thật đau qua lớp quần. Trình Thu Diệc đau đến biến sắc, nàng xuýt xoa rồi dựa hẳn vai vào Liễu Thư Hàm, ra vẻ tội nghiệp thì thầm: "Thư Hàm, đau chị..."
Liễu Thư Hàm đẩy nàng ra, liếc mắt sang Thẩm Văn Cầm ra hiệu đang có người ngoài, nhưng thấy vẻ mặt đau đớn của nàng không giống giả vờ, cô lại mủi lòng, nhẹ nhàng xoa xoa chỗ vừa nhéo. Trình Thu Diệc lập tức híp mắt hưởng thụ, bộ dạng đắc ý chẳng khác nào một con mèo vừa ăn vụng được mỡ, khiến Liễu Thư Hàm vừa bực lại vừa buồn cười.
Đứng phía sau, A Chí cũng phát ngượng thay cho tiểu thư nhà mình, anh khẽ ho vài tiếng nhắc nhở nàng nên giữ đúng mực.
Thẩm Văn Cầm không ngờ Trình Thu Diệc lại xuất hiện ở đây, chị ta lộ vẻ lúng túng, gượng gạo chào: "Thu Diệc, con cũng đến à."
Trình Thu Diệc coi chị ta như không khí, quay sang hỏi Liễu Thư Hàm: "Hôm nay em không phải đi làm sao?"
"Em... hôm nay em được nghỉ..." Liễu Thư Hàm liên tục nháy mắt ra hiệu Thẩm Văn Cầm vẫn còn ngồi đó, lúc này Trình Thu Diệc mới chậm rãi quay sang nhìn người đàn bà đối diện.
"Thẩm Văn Cầm, bà còn việc gì nữa không?"
Thẩm Văn Cầm bối rối đan chặt hai bàn tay vào nhau: "Thu Diệc, ta biết con hận ta, ta có lỗi với con... càng có lỗi với mẹ con. Nhưng dù sao con cũng mang họ Trình, hiện tại Trình gia đang nghìn cân treo sợi tóc, con không nể mặt ba con thì cũng phải nghĩ đến cơ nghiệp tổ tiên mà giúp ông ấy một tay chứ."
Trình Thu Diệc cười nhạo: "Lúc hai người hợp mưu định bán đứng tôi, sao không ai nghĩ tôi là người nhà họ Trình? Cơ nghiệp tổ tiên... Bà định nói đến ai? Là vị lão gia tử đã cao tuổi của Trình gia sao?
Trình Thiên Hoành vốn dĩ xưa nay chẳng phải hạng người biết kinh doanh. Năm đó Trình thị một tay mẹ tôi vất vả gầy dựng, nay nó rơi vào cảnh này hoàn toàn là do ông ta tự làm tự chịu."
Hai người họ tranh luận chuyện gia đình, Liễu Thư Hàm không thể xen vào, đành ngồi ngắm nhìn góc nghiêng của Trình Thu Diệc đến ngẩn ngơ.
Bình thường ở bên cô, nàng chẳng bao giờ nghiêm túc, nhưng khi đụng đến chính sự, vẻ mặt nàng lại cực kỳ sắc sảo. Đôi mày khẽ nhíu, ánh mắt lạnh lùng đầy vẻ cao ngạo, từng nét mặt đều toát lên một khí thế hiên ngang đến lạ kỳ.
Liễu Thư Hàm lén lút rút điện thoại, chuyển sang chế độ chụp ảnh, nhắm chuẩn góc nghiêng của nàng rồi nhấn nút.
Tách!
Tiếng vang của máy ảnh trong không gian tĩnh lặng của phòng bao bỗng chốc như bị phóng đại lên gấp mấy lần.
Vì đặc thù công việc giao hàng, Liễu Thư Hàm luôn để âm lượng điện thoại ở mức lớn nhất. Những lần chụp trộm trước cô đều nhớ tắt tiếng, ngờ đâu lần này trước mặt bao nhiêu người lại quên béng mất. Nhận ra mình vừa làm một chuyện ngốc nghếch, cô vội vàng giấu điện thoại ra sau lưng, giả vờ quay đầu nhìn ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ như kẻ vô can.
Trình Thu Diệc giây trước còn đang nghiêm nghị, giây sau đã không nhịn được mà bật cười. Nàng vươn tay ra sau lưng cô định lấy chiếc điện thoại đang bị giấu kín: "Chụp được cái gì đẹp thế? Cho chị xem với nào."
Có người ngoài ở đây, Liễu Thư Hàm không muốn giằng co, đành ngoan ngoãn nộp máy.
Trình Thu Diệc nhìn tấm hình rồi đắc ý gật gù: "Thư Hàm, tay nghề chụp ảnh của em ngày càng lên đấy, chụp chị đẹp thế này cơ mà."
"..." Liễu Thư Hàm im lặng nhận lại điện thoại, thầm nhủ da mặt của Trình Thu Diệc cũng ngày càng dày lên theo năm tháng.
Thẩm Văn Cầm thấy mình lại bị phớt lờ, vội vã lên tiếng: "Thu Diệc, cha con thực sự không còn nhiều thời gian nữa đâu. Bác sĩ nói ông ấy chỉ còn nhiều nhất là nửa năm..."
"Dẫu sao ông ấy cũng là cha đẻ của con, dù sau này có lỗi lầm, nhưng công ơn dưỡng dục lúc đầu là không thể phủ nhận. Con thực sự nỡ lòng trơ mắt nhìn ông ấy chết không nhắm mắt sao?"
Trình Thu Diệc hừ lạnh: "Hôm nay dù bà có nói đến tận trời xanh đi chăng nữa, cái khó của Trình thị tôi cũng không giúp được. Mời bà về cho. A Chí, tiễn Trình phu nhân."
Trình Thu Diệc tâm ý đã quyết, Thẩm Văn Cầm chỉ còn biết bất đắc dĩ rời đi.
Vừa tiễn khách xong, Liễu Thư Hàm có thể cảm nhận rõ rệt tâm trạng Trình Thu Diệc đã nhẹ nhõm hơn hẳn. Nàng mệt mỏi tựa mình vào ghế sofa, chậm rãi thở hắt ra một hơi: "Chẳng biết mấy người này bao giờ mới chịu buông tha cho chị đây."
Liễu Thư Hàm vỗ nhẹ lên vai nàng dỗ dành: "Về nhà ăn cơm thôi. Hôm nay em hiếm khi rảnh rỗi, sẽ hầm cho chị một nồi canh sườn bí đao thật ngon."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!