Chương 15: (Vô Đề)

Trình Thu Diệc và Liễu Thư Hàm đã thức trắng đêm để bới tung bãi rác, gần như lật ngược cả khu tập kết lên mới tìm thấy chiếc hộp báu vật của Liễu Thư Hàm. Khi cả hai bước ra khỏi bãi rác thì trời đã sáng rõ. Trên người họ lấm lem đủ thứ chất bẩn không tên bốc mùi nồng nặc. Trình Thu Diệc mệt đến mức lưng không còn đứng thẳng nổi, lúc này nàng chỉ khao khát được về nhà và đắm mình trong làn nước nóng.

Liễu Thư Hàm ôm khư khư chiếc hộp nhỏ, vẻ mặt đầy mãn nguyện rảo bước về nhà, chẳng buồn liếc nhìn Trình Thu Diệc lấy một cái. Biết mình đuối lý, Trình Thu Diệc lẳng lặng lết từng bước theo sau cô, không dám thở mạnh nửa lời.

Vừa về đến nhà, Liễu Thư Hàm chẳng màng đến bản thân mà vội lấy khăn lau chùi chiếc hộp một cách cẩn thận. Trình Thu Diệc không chịu nổi mùi hôi hám trên người nên phi thẳng vào phòng tắm. Nàng vừa kỳ cọ vừa vắt óc suy tính xem phải làm thế nào mới dỗ dành cho Liễu Thư Hàm nguôi giận.

Trình Thu Diệc gội đầu tới năm lần, dùng sữa tắm đến bốn lượt, mãi cho tới khi da đầu ngón tay bị ngâm nước đến nhăn nhúm nàng mới cảm thấy tạm sạch. Nàng xức thêm chút nước hoa lên cơ thể thơm tho rồi khoác lên mình chiếc áo choàng tắm bước ra ngoài. Vừa thắt chặt dây đai, sực nhớ ra Liễu Thư Hàm vẫn còn đang hờn dỗi, nàng lại nới lỏng cổ áo, kéo trễ sang hai bên.

Sau trận cuồng nhiệt đêm qua, trên vai và lưng Trình Thu Diệc vẫn còn hằn lên những vết cào của Liễu Thư Hàm, vùng xương quai xanh và trước ngực cũng đầy những dấu tích đỏ hồng mà cô đã để lại. Dưới lớp áo choàng buông lơi, làn da trắng ngần càng làm nổi bật lên những dấu ấn ** *n đỏ rực. Trình Thu Diệc soi gương ngắm nghía hồi lâu, thấy vẫn chưa đủ, nàng còn cố tình kéo vạt áo choàng lên tạo thành một đường xẻ cao, để đôi chân dài miên man hiện ra lúc ẩn lúc hiện. Đến lúc này, nàng mới hài lòng bước ra ngoài.

Liễu Thư Hàm lau khô chiếc hộp rồi lại cẩn thận tìm nơi giấu kỹ, sau đó cô ngồi bệt xuống sàn, khoanh tay trước ngực, càng nghĩ càng thấy cục tức này khó nuốt trôi. Đừng nói là trong tủ có giấu báu vật, kể cả là đống đồ bỏ đi chăng nữa thì Trình Thu Diệc sao có thể hành xử như vậy? Đồ đạc của người ta mà nói vứt là vứt, đến một lời hỏi han cũng không có, sau này sống chung biết phải làm sao? Hôm nay là may mắn mới tìm lại được, nhỡ lần sau không tìm thấy thì tính thế nào?

Chuyện này nhất định không được bỏ qua cho nàng dễ dàng như thế.

Liễu Thư Hàm đang hừng hực lửa giận thì tiếng động từ phía phòng tắm cắt ngang dòng suy nghĩ. Cô ngẩng đầu lên, đập vào mắt là Trình Thu Diệc vừa bước ra, toàn thân vẫn còn vương hơi nước mờ ảo. Tim Liễu Thư Hàm bỗng hẫng một nhịp, rồi cả đại não trống rỗng hoàn toàn. Trước mắt cô lúc này chỉ còn thấy khuôn ngực trắng ngần thấp thoáng và đôi chân dài miên man thẳng tắp của nàng.

Mọi cơn giận dữ, mọi kế hoạch tính sổ đều bay sạch lên chín tầng mây.

"Chị... sao chị lại mặc thành thế này mà đi ra..." Liễu Thư Hàm khẽ hắng giọng, cố gắng cử động cái cổ đang cứng đờ để dời tầm mắt khỏi cơ thể đầy mê hoặc kia. Cả hai vừa mới nếm trải dư vị nồng nàn không lâu, những dấu tích cô để lại trên người nàng vẫn còn hiện rõ mồn một. Liễu Thư Hàm vừa thấy nóng bừng mặt, lại vừa không kìm được mà nhếch môi cười thầm.

"Trong phòng tắm nóng quá." Trình Thu Diệc vờ như vô tình vừa lau tóc vừa chân trần tiến lại gần. Nàng định ngồi xuống sàn cạnh Liễu Thư Hàm, nhưng ngặt nỗi mùi hôi từ bãi rác trên người cô thực sự quá nồng nặc. Trình Thu Diệc đành bịt mũi, xua đuổi cô vào phòng tắm: "Em mà không đi rửa ráy ngay là người mọc bọ chét ra đấy. Mau đi đi, không tắm cho thơm tho là không được ra ngoài đâu."

Đầu óc Liễu Thư Hàm vẫn còn lơ mơ, mãi đến khi tắm xong mới sực nhớ ra mình chưa cầm theo quần áo.

"Thu Diệc, lấy hộ em bộ đồ với!" Liễu Thư Hàm gọi với ra ngoài.

"Đồ của em để đâu ấy nhỉ?"

"Làm sao em biết chị cất chỗ nào? Chẳng phải đồ cũ của em bị chị vứt sạch rồi sao?" Nhắc đến chuyện này, Liễu Thư Hàm lại thấy bực. Phải rồi, suýt nữa thì cô trúng kế mỹ nhân của nàng. Người phụ nữ này quá gian trá, lần này quyết không thể để nàng lừa gạt trơn tru như vậy được.

Liễu Thư Hàm đứng tr*n tr** trong phòng tắm đợi mãi chẳng thấy động tĩnh gì, lại gọi lần nữa: "Trình Thu Diệc, chị còn đó không? Tìm thấy chưa?"

"Đến đây." Trình Thu Diệc đẩy cửa bước vào.

Liễu Thư Hàm hét lên một tiếng, vội vàng che trước ngực, trợn mắt hỏi: "Chị làm cái gì thế?"

"Đưa quần áo cho đại tiểu thư chứ còn làm gì nữa." Trình Thu Diệc giơ bộ đồ trên tay lên đầy bất lực.

"Sao chị không gõ cửa!"

Trình Thu Diệc phì cười: "Trên người em còn chỗ nào mà chị chưa thấy sao?"

Liễu Thư Hàm biết mình cãi không lại, đành phớt lờ lời trêu chọc, giật lấy bộ đồ rồi vội vã khoác lên người.

Đợi cô mặc xong xuôi, Trình Thu Diệc mới chậm rãi lên tiếng: "Có điều... lúc nãy lục túi áo khoác hôm qua của em, chị vô tình phát hiện ra thứ này. Thư Hàm, em có muốn xem không?"

Liễu Thư Hàm cảm thấy có điềm chẳng lành: "Thứ gì cơ?"

Trình Thu Diệc dùng hai ngón tay nhấc một sợi dây ren mỏng manh lên, chính xác là chiếc nội y mà Liễu Thư Hàm đã lén nhét vào túi trong lúc hỗn loạn đêm qua.

"Thư Hàm, chị đâu có biết ngực em lại... lớn đến cỡ này nhỉ?"

Ánh mắt Liễu Thư Hàm bắt đầu đảo liên hồi: "Chị nói gì thế, em chẳng hiểu gì cả."

"Không hiểu cũng không sao." Trình Thu Diệc đung đưa món đồ nhỏ xíu ấy ngay trước mắt cô: "Thư Hàm, lần trước chị bảo nhà mình có trộm, giờ thì tiểu d*m t*c đã bị chị bắt tại trận rồi, em đoán xem là ai?"

"Làm sao em biết được." Liễu Thư Hàm giật phắt hai mảnh vải chướng mắt trên tay nàng, thô lỗ đáp: "Cái này hôm qua chị mặc bẩn rồi còn giữ làm gì, để đấy lát em giặt."

Cô định lách người đi ra ngoài, nhưng cánh tay Trình Thu Diệc đã vươn ra chống lên tường chặn đứng lối đi. Nàng cúi xuống nhìn cô, giọng đầy ẩn ý: "Thư Hàm, nếu đã bắt được tên trộm này, em nói xem chị nên trừng phạt hắn thế nào cho phải?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!