Chương 14: (Vô Đề)

Liễu Thư Hàm nhìn bàn ăn bừa bộn mà khẽ thở dài.

Cách đây không lâu, Thẩm Văn Cầm đã đưa Trình Bác Minh rời đi, không quên gọi Trình Thu Diệc ra ngoài nói chuyện riêng. Trình Thu Diệc chưa bao giờ kể về gia cảnh của mình, đây là lần đầu tiên Liễu Thư Hàm biết mối quan hệ giữa nàng và người thân đã rạn nứt đến mức này. Mỗi nhà mỗi cảnh, nàng không nói, cô cũng chẳng tiện hỏi sâu.

Trình Thu Diệc trở vào rất nhanh. Lúc này Liễu Thư Hàm đang lúi húi rửa bát. Chẳng biết Thẩm Văn Cầm đã nói những gì mà trông nàng vô cùng mệt mỏi, nàng lẳng lặng tiến đến từ phía sau, ôm chặt lấy eo cô nhất quyết không buông.

Quen biết nhau mười mấy năm, lần đầu tiên Liễu Thư Hàm thấy nàng bất an đến thế. Cô chẳng biết làm gì hơn, đành đứng yên mặc nàng ôm lấy, hy vọng chút hơi ấm này có thể xoa dịu lòng nàng.

"Đừng rửa nữa." Một lúc lâu sau, Trình Thu Diệc mới tựa cằm lên vai cô, khẽ nói: "Đống bát đĩa này vứt hết đi, ngày mai mua bộ mới. Những thứ người đàn bà đó đã chạm vào, chị nhìn thôi cũng thấy buồn nôn."

Liễu Thư Hàm khựng lại giây lát rồi khẽ đáp: "Vâng, nghe chị."

Trình Thu Diệc nắm lấy đôi tay còn dính đầy bọt xà phòng của cô, kéo đến dưới vòi nước rồi tỉ mỉ kỳ cọ. Nàng xoa nước rửa tay hết lần này đến lần khác, làm sạch từng kẽ móng tay như thể muốn tẩy sạch hoàn toàn mùi vị của người lạ còn vương lại trên da thịt Liễu Thư Hàm.

Dòng nước ấm lướt qua những đầu ngón tay đang đan vào nhau, Trình Thu Diệc chợt dừng lại. Nàng dùng đôi bàn tay còn ướt nước xoay mặt cô lại, vẫn trong tư thế ôm ấp ấy mà đặt lên môi cô một nụ hôn.

Khác hẳn với những nụ hôn trước đây, nụ hôn hôm nay của Trình Thu Diệc đầy sự nôn nóng và thô bạo. Nàng càn quấy trong khoang miệng cô, khiến răng hai người va vào nhau đau điếng.

Nép trong lòng nàng, Liễu Thư Hàm khẽ nhíu mày vì đau, nhưng cô vẫn cố gắng ngửa đầu đáp lại sự dây dưa bá đạo ấy. Tay cô vòng qua ôm lấy cổ nàng, từng chút một v**t v* dịu dàng, vỗ về để Trình Thu Diệc dần bình tĩnh lại.

Chỉ đến khi nếm được vị máu tanh nhàn nhạt, Trình Thu Diệc mới giật mình tỉnh táo. Nàng hổn hển rời khỏi làn môi cô, vòng tay siết chặt eo Liễu Thư Hàm như muốn khảm cô vào cơ thể mình.

Liễu Thư Hàm vốn thấp hơn nàng một cái đầu, khi được nàng ôm trọn từ phía sau như vậy, nhìn qua cứ ngỡ cả hai đã hòa làm một. Cô thả lỏng cơ thể, dựa hẳn vào lòng nàng, bàn tay nhẹ nhàng xoa mu bàn tay đang siết quanh eo mình: "Thu Diệc, em ở đây mà."

"Thư Hàm, chị thấy sợ." Trình Thu Diệc vùi đầu vào hõm tai cô, thì thầm: "Tại sao từ trước đến nay, chưa một ai thực sự tin tưởng chị?"

"Em tin chị mà." Liễu Thư Hàm ngước đầu, hôn nhẹ lên chiếc cằm thanh tú của chị: "Thu Diệc, em luôn tin chị."

Trình Thu Diệc cười tự giễu: "Em đang nói dối."

"Thư Hàm, nếu em thực sự tin chị, em đã không chuẩn bị sẵn tâm thế rời đi ngay từ lúc chúng ta bắt đầu."

Liễu Thư Hàm rũ mắt, đầu ngón tay vô thức v**t v* mu bàn tay nàng: "Thu Diệc, em vẫn luôn muốn hỏi, tại sao chị lại yêu em? Trên đời này chẳng có tình yêu nào là vô duyên vô cớ cả, chỉ kẻ khờ mới tin vào cái gọi là vừa gặp đã yêu."

"Tại sao ư?" Trình Thu Diệc trầm ngâm hồi tưởng. Tuổi trẻ của nàng đầy rẫy những biến cố và những chuyện hỗn loạn, ký ức về thời gian đó đau khổ nhiều hơn là niềm vui. Chỉ khi tình cờ nhớ về Liễu Thư Hàm, nàng mới thấy chút ngọt ngào len lỏi giữa vị đắng chát. Nàng sợ chút niềm vui ít ỏi ấy bị nỗi đau vấy bẩn nên đã đóng gói ký ức lại thật sâu. Nay bị cô nhắc đến, nàng phải mất một lúc mới lần tìm lại được những mảnh chuyện cũ.

Năm ấy gia đình họ Trình bị kẻ thù đe dọa, mẹ nàng vì lo cho sự an toàn của con gái nên đã bí mật gửi nàng về nhà một người họ hàng ở thành phố lân cận. Trình Thu Diệc bắt đầu những năm tháng cấp ba tại đó dưới một thân phận giả. Tính nàng vốn lạnh lùng, cư xử đúng mực nhưng thiếu đi sự nhiệt tình. Lại thêm từ nhỏ tập võ nên khí chất có phần sắc lạnh, khiến thầy cô bạn bè ai nấy đều e dè tránh né. Vậy mà lại có một đồ ngốc chẳng biết sợ là gì, cứ đâm đầu vào kết bạn với nàng.

Kẻ ngốc đó tất nhiên là Liễu Thư Hàm. Cô chuyển trường đến sau, lúc đó chỉ thấy Trình Thu Diệc sao mà xinh đẹp quá, nghĩ bụng làm bạn được với người đẹp như vậy thì thật thích, thế là cứ quấn lấy nàng không rời.

Ban đầu, Trình Thu Diệc chỉ thấy cô gái này thật thú vị, suốt ngày cười hớn hở như chẳng có chuyện gì buồn. Lâu dần, sự chú ý ấy trở thành thói quen, rồi họ thành bạn thân. Ở bên Liễu Thư Hàm, Trình Thu Diệc mới bắt đầu biết cười nhiều hơn, biết tiết chế sự sắc sảo của mình để trở nên "bình thường" hơn – ít nhất là ở vẻ ngoài.

Nàng không nhớ rõ mình đã rung động từ khi nào, chỉ biết rằng khi nàng nhận thức được mình thích cô, trong lòng đã nảy sinh những ý nghĩ khao khát đầy tình tứ.

Trình Thu Diệc thoát khỏi dòng hồi tưởng, đưa tay vuốt tóc cô: "Không phải nhất kiến chung tình, mà là lâu ngày sinh tình."

"Chị không nhớ lúc nào mình bắt đầu thích em, nhưng chị vẫn nhớ rõ khoảnh khắc chị phát hiện ra trái tim mình đã thuộc về em."

"Năm đó sinh nhật em, bố mẹ em đều vắng nhà, hai đứa mình lén lút uống đến say mềm, em còn nhớ không?"

Liễu Thư Hàm làm sao mà quên được. Cô vẫn còn nhớ y nguyên cảm giác ngày hôm sau mẹ về phát hiện con gái uống rượu, đã cầm chổi lông gà quất cho cô một trận ra trò. Những lằn roi trên mông phải mấy ngày mới lặn hết. "Lần đó chị chạy là nhanh nhất, bỏ mặc em suýt thì bị mẹ đánh chết."

"Hôm đó chị không hề say." Trình Thu Diệc vốn theo sư phụ tập võ từ nhỏ, mười hai tuổi nàng đã có thể đối ẩm cùng thầy, đến năm mười bốn tuổi thì tửu lượng của sư phụ đã chẳng còn là đối thủ của nàng. Mấy chai bia Liễu Thư Hàm mua làm sao có thể khiến nàng gục cho được.

"Chị tỉnh táo vô cùng, Thư Hàm ạ. Và chị đã hôn em."

"Chị nói lần đầu tiên chị hôn em, thực ra là chị lừa em đấy. Nhìn xem, từ mười mấy năm trước chị đã 'đánh dấu' em rồi."

"Lúc đó chị không chỉ muốn hôn, mà còn muốn..." Trình Thu Diệc khựng lại một chút rồi nói tiếp: "Sau đó, chị cứ ngỡ những khao khát ấy là sai lầm. Chị đã cố tìm những chàng trai bình thường để kéo bản thân về quỹ đạo vốn có, nhưng tất cả đều vô dụng. Thư Hàm, chị yêu em, sớm hơn rất nhiều so với những gì em tưởng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!