Chương 12: (Vô Đề)

Cơn giận của Trình Thu Diệc đến nhanh mà đi cũng chóng. Sáng sớm hôm sau, lúc đang đánh răng nàng đã cười hì hì nhào tới ôm chặt lấy Liễu Thư Hàm đầy nũng nịu, chẳng còn chút dáng vẻ lạnh lùng như vừa mới tối qua.

"Hôm nay em có kế hoạch gì chưa?" Trình Thu Diệc tựa hẳn người lên vai cô, miệng vẫn còn ngậm bàn chải đầy bọt trắng xóa nên giọng nói cứ lí nhí, chẳng rõ chữ nào.

"Còn kế hoạch gì nữa, đi giao hàng chứ sao. Không đi làm thì lấy đâu ra tiền hả chị?" Liễu Thư Hàm rán xong hai quả trứng ốp la rồi tắt bếp, khẽ hất hàm ra lệnh: "Lấy cho em cái đĩa đi."

Trình Thu Diệc đưa đĩa cho cô, giọng điệu có chút không vui: "Sao lại vẫn phải đi làm, hôm nay là thứ Bảy mà."

"Chị ơi, chắc chị ở nước ngoài lâu quá nên quên rồi hả? Chị cứ thử ra đường mà hỏi xem, thời buổi này có mấy ai được hưởng trọn vẹn hai ngày nghỉ cuối tuần đâu."

Trình Thu Diệc định nói thêm gì đó nhưng bọt kem đánh răng đã chực chờ chảy xuống cổ, nàng vội vàng chạy vào phòng tắm súc miệng rửa mặt. Một lát sau, nàng trở ra với gương mặt tươi tỉnh, sảng khoái rồi mới tiếp lời: "Thư Hàm này, hay là em bỏ công việc đó đi, chị nuôi em."

"Chẳng phải hiện giờ em đang ăn ở nhà chị, dùng đồ nhà chị, tức là đã được chị nuôi rồi đó sao?" Liễu Thư Hàm múc cho Trình Thu Diệc một bát cháo thịt nạc nóng hổi, "Vả lại em có tay có chân, chẳng lẽ lại cứ ở nhà ngồi không cả ngày? Thế thì em thà chết vì buồn còn hơn."

"Vậy mấy giờ em tan làm?"

"Cái đó thì không chắc được, bao giờ giao hết hàng thì em nghỉ thôi."

Ánh mắt Trình Thu Diệc khẽ lay động nhưng không nói gì thêm.

Sau khi Liễu Thư Hàm rời đi, Trình Thu Diệc vặn nắm cửa bước vào phòng ngủ của cô.

Trình Thu Diệc vốn mắc chứng cưỡng chế nhẹ. Quần áo trong ngăn kéo nhất định phải được phân loại theo màu sắc, mùa vụ và treo thật ngay ngắn; bút trong ống phải xoay về cùng một hướng; ga giường hay vỏ gối không được phép có một nếp nhăn. Kể từ khi Liễu Thư Hàm dọn đến, cô luôn cẩn trọng tuân thủ mọi quy tắc sinh hoạt khắt khe của nàng, khiến Trình Thu Diệc suýt chút nữa đã lầm tưởng rằng cô cũng giống mình.

Nhưng chỉ khi ở trong không gian riêng, Liễu Thư Hàm mới bộc lộ bản tính xuề xòa của một người bình thường. Căn phòng không hẳn là bừa bộn nhưng khác xa với sự ngăn nắp đến cực đoan của Trình Thu Diệc. Bộ đồ ngủ thay ra được vứt tùy tiện bên mép giường, trên tủ đầu giường bày biện đủ thứ từ cốc nước, đèn bàn đến vài vật dụng lặt vặt, cuối giường còn có một con thú nhồi bông khổng lồ – một căn phòng hết sức phổ thông.

Trình Thu Diệc cau mày, bắt tay vào dọn dẹp phòng cho cô một cách tỉ mỉ. Sau đó, nàng dùng hai đầu ngón tay đầy vẻ ghét bỏ nhấc bộ đồ ngủ của cô ném thẳng vào túi rác. Nàng tiếp tục mở tủ quần áo, đóng gói toàn bộ quần áo, giày dép trong ngăn kéo lại rồi đem vứt thẳng ra bãi rác của khu chung cư.

Trời mới biết trong cái tủ kia còn bao nhiêu món đồ là do người khác tặng. Liễu Thư Hàm chỉ thuộc về một mình Trình Thu Diệc, từ đầu đến chân cô đều phải là của nàng. Sao nàng có thể để cô mặc những thứ đồ người khác mua, lại còn mặc suốt bao nhiêu năm như thế?

Vứt sạch đống đồ cũ, Trình Thu Diệc đến cửa hàng quen thuộc, tự tay chọn cho Liễu Thư Hàm từ đồ lót đến trang phục bên ngoài cho cả bốn mùa, chẳng sót một đôi găng tay hay chiếc khăn quàng nào. Khi treo những món đồ mới tinh vào tủ cho cô, Trình Thu Diệc mới gật đầu mãn nguyện. Nhìn thế này mới thuận mắt làm sao.

Đang đắc ý thưởng thức kiệt tác của mình thì chuông cửa vang lên. Trình Thu Diệc khép cửa phòng cô lại rồi ra mở cửa lớn.

Đứng bên ngoài là một người đàn ông cao gầy, cung kính cúi chào chị: "Tiểu thư."

"A Chí? Sao anh lại đến đây?" Cha của A Chí vốn là người làm bên nhà ngoại của mẹ Trình Thu Diệc, đi theo bà khi bà lấy chồng. Sau này ông già yếu, A Chí nối nghiệp cha, đi theo phò tá Trình Thu Diệc. Anh ta là người trầm mặc, ít nói nhưng làm việc cực kỳ được việc, vốn là tâm phúc của nàng.

"Trình tiên sinh muốn mời tiểu thư về Trình gia một chuyến."

Trình Thu Diệc cười nhạt: "Chẳng phải lần trước mới về rồi sao? Trình Thiên Hoành lại định giở trò gì nữa đây?"

"Thưa tiểu thư, lần này không chỉ có Trình tiên sinh. Trình lão gia tử và Diệp lão gia tử đều đã có mặt, còn có cả đại tiểu thư nhà họ Diệp nữa."

"Cả ông nội và ông nội Diệp đều đến sao?" Trình Thu Diệc trầm tư. Chuyện gì có thể khiến cả hai vị trưởng bối phải đích thân xuất hiện thế này? "Vậy thì đi thôi."

Nghĩ đoạn, nàng gửi cho Liễu Thư Hàm một tin nhắn: [Thư Hàm, tối nay chị có việc bận không về nhà. Em nhớ ăn uống đúng giờ và nghỉ ngơi sớm nhé.] Rút kinh nghiệm từ lần trước, nàng trực tiếp báo tin để cô khỏi phải chờ đợi đến nửa đêm.

Họ Trình và họ Diệp vốn là thế giao nhiều đời, tình cảm gắn bó như người một nhà, nhất là từ thời hai vị lão gia tử. Cả hai đều là đại gia tộc, con cháu chi thứ có đến hàng trăm người nhưng nhánh đích lại vô cùng đơn bạc. Mỗi nhà chỉ có một mụn con trai, đến đời cháu thì Diệp gia chỉ có mình Diệp Tịnh, còn Trình gia sau bê bối của Trình Thiên Hoành thì có thêm quý tử Trình Bác Minh.

Trình Thu Diệc và Diệp Tịnh vốn là bạn thanh mai trúc mã. Mẹ của hai người là bạn thân, lại mang thai cùng lúc nên năm đó đã định sẵn chuyện thông gia. Ngờ đâu sinh ra lại là hai cô con gái, chuyện hôn ước đành gác lại.

Cha mẹ Diệp Tịnh mất sớm vì tai nạn giao thông, cơ nghiệp đồ sộ của Diệp gia chỉ còn hai ông cháu nương tựa vào nhau mà chống giữ. Dù hiện tại Trình Thu Diệc không mấy thiện cảm với Diệp Tịnh, nhưng trong thâm tâm nàng vẫn thầm thừa nhận cô gái này là người có bản lĩnh.

Trong lúc nàng mải mê suy nghĩ, A Chí đã lái xe về đến Trình trạch.

"Tiểu thư, cô có cần tôi đi cùng vào trong không?" A Chí ngập ngừng hỏi.

"Không cần đâu. Nghe nói vợ anh cũng sắp đến ngày sinh rồi phải không? Về nhà mà ở bên cô ấy nhiều vào."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!